Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọc Tỏa Dao Đài

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341550

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1550 lượt.

h gì mà đòi lấy sư phụ nhà ta?"
Tiêu Lãng cười hai tiếng, hỏi lại: "Ngươi dựa vào cái gì mà mở miệng?"
Bạch Quản rất dũng cảm mà đứng ra: "Ta là đồ đệ của sư phụ. Ngươi là súc sinh!"
Ta vội vàng giữ chặt tên đồ đệ ngốc không sợ chết này lại, giải thích: "Trẻ con không hiểu chuyện, đừng trách!"
Cuồng phong đẩy cửa sổ ra, cuốn tới sát khí nồng đậm, một lực mềm mại dẻo dai tập kích đến trước ngực ta, ta giống như bị dòng nước chảy cuốn lấy mà bay về phía góc tường. Trong lúc bối rối, ta túm lấy cánh tay Bạch Quản, nhưng chỉ nghe nó thét lên một tiếng trong bóng tối, sau đó là tiếng động đất rầm rầm, sau đó là im bặt hẳn.
"Bạch Quản, Nguyệt Đồng!” Ta cố gắng bò dậy khỏi góc tường, quờ quạng sàn nhà, đá cả vào chậu đồng, đổ ghế, vội vội vàng vàng muốn xông ra cửa. Đi chưa được mấy bước đã bị một cánh tay to lớn ôm chặt lấy. Sau đó ta nghe thấy tiếng cửa sổ bị gió đóng lại, không khí lại bắt đầu nặng nề, chỉ còn lại hơi thở ấm áp của nam nhân, cách lớp quần áo, xuyên thấu qua da thịt, cứ thế quanh quẩn lấy ta.
"Nhất cử nhất động của nàng đều nằm trong lòng bàn tay ta. . ." Giọng nói của Tiêu Lãng lộ ra thật nhiều sủng nịch và bất đắc dĩ, hệt như đang giáo huấn đứa trẻ không nghe lời vậy: "Nàng là nữ nhân của ta, ta ghen tuông rất kinh khủng, không thể tha thứ được chuyện bên cạnh nàng có nam nhân khác!"
Ta quờ tay sờ loạn, bắt được một vật cứng rắn gì đó, cũng không biết là cái gì, đập thẳng lên đầu hắn, thét to: "Ta không có nam nhân, ngươi cút đi! Mau cút đi!"
Tiêu Lãng tiện tay ngăn lại, cực kì kiên nhẫn khuyên bảo: "Ba đồ đệ của nàng đều có lòng bất chính làm ta căm tức cực kì, nếu không trừ khử bọn chúng, làm sao để tiêu bớt sự phẫn nộ của ta?"
"Ngươi nói hươu nói vượn!" Ta mắng: "Nếu như ngươi dám đụng đến đồ đệ của ta, ta liền. . ."
Tiêu Lãng cảm thấy hứng thú: "Nàng có thể làm gì?"
Ta nói: "Ta thà bị hồn phi phách tán cũng không lấy ngươi!"
Tiêu Lãng lại hỏi: "Sư phụ nàng, nàng cũng mặc kệ à?"
Ta kiên cường nói: "Ai biết ngươi có lừa ta hay không? Sư phụ ta pháp lực vô biên, sao có thể đơn giản bị ngươi bắt được như thế?"
Tiêu Lãng tựa hồ đã tính trước mà cười rộ lên, cười đến mức ta phải chột dạ rồi mới lại hỏi: "Được đấy, nếu như sư phụ không nằm trong tay ta thì nàng cứ hồn phi phách tán, nếu sư phụ nàng thực sự nằm trong tay ta thì ta lại cho hắn với nàng cùng đi hồn phi phách tán. Ván bài này, nàng thực sự muốn đánh à?"
Tính thế nào ta cũng chịu thiệt, ta tức giận đến nước mắt lưng tròng, há miệng muốn cắn hắn. Lại bị thuận tay đẩy ngã, hắn không biết lấy đâu ra một sợi dây, trói chặt hai tay của ta ở sau lưng, sau đó lại dùng mấy cây ngân châm đâm vào vài huyệt vị trên người, một cỗ ma khí lạnh như băng, lạnh thấu xương xông vào cơ thể, đuổi hết chút tiên khí ít ỏi còn lại trong người ta chỉ trong nháy mắt, phong bế huyết mạch của ta, toàn thân xụi lơ vô lực, ngay cả yết hầu cũng đã cứng lại rồi.
"Ô. . ô. . ." Ta nghĩ đến thủ đoạn tàn nhẫn của hắn, lo lắng cho Bạch Quản với Nguyệt Đồng, trong lòng lo lắng, nhưng dốc hết toàn lực cũng nói không nên lời.
"Ta không có tàn nhẫn như trong tưởng tượng của nàng đâu, đối với nữ nhân mình yêu thích ta luôn để chừa lại một con đường mà!" Tiêu Lãng chậm rì rì nói một câu như vậy, ôn nhu kéo từng lớp quần áo của ta xuống, quần áo ngoài, quần áo trong, yếm, quần lót. . .
Ta rất nhanh chóng đã bị lột trần như nhộng, da thịt tiếp xúc với không khí lạnh lẽo như băng, khiến toàn thân không ngừng run rẩy.
Tiêu Lãng kéo tay ta lại, đầu ngón tay lướt qua phần gáy, qua xương vai, dọc một đường theo xương sống, hơi dừng lại ở mộng một cái, do dự một chút rồi cuối cùng tách hai chân của ta ra, ánh mắt dừng lại ở đùi phải, ngón tay dạo qua dạo lại như đang nghĩ ngợi điều gì.
Hắn là đồ biến thái.
Ta sợ hãi, khóc đến ướt gối đầu, cam chịu nhận mệnh.
Không ngờ, Tiêu Lãng rút ngón tay về, chậm rãi đứng dậy, lại dời ngọn đèn lại, thắp sáng lên.
Ánh sáng mờ nhạt lập tức trần ngập cả gian phòng, ta dốc sức liều mạng quay đầu muốn nhìn khuôn mặt của ác ma.
Thế nhưng một tấm áo đen nhẹ nhàng rơi xuống, che đi cặp mắt của ta.
Rõ ràng kẻ thù đang ở bên, lại không có sức để phản kháng, ngay cả muốn chết cũng không chết được.
Ta còn có thể làm gì?
Ta tuyệt vọng cách miếng vải đen mà nhìn lại, dưới ánh nến bóng người lắc lư, giống như hắn đang cười trộm sự vô dụng của ta. Quá khứ, ta thanh tâm quả dục, hết thảy tùy duyên, không có ham muốn hưởng thụ vật chất, không mang sinh tử, rất ít khi yêu cầu xa vời với thứ gì. Hôm nay, trong lòng đột ngột xuất hiện nỗi hận mà trước nay chưa từng có, ta không tiếc bất cứ giá nào chỉ mong có thể thoát khỏi nam nhân này, hoặc giết chết hắn. Đây đã trở thành dục vọng sâu nhất của ta.
Thế nhưng mà. . .
Đường sống ở đâu đây?
Hi vọng ở chỗ nào đây?
Sư phụ, ta nhìn không thấy.
Cảm giác có bút lông đang vờn trên da đùi ta, lưu lại vết mực lạnh buốt.
Tiêu Lãng hôn lên tóc ta, ở bên tai trầm thấp nỉ non: "Nàng là nữ nhân của ta, hận cũng được, yêu cũng được, nà