Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọc Tỏa Dao Đài

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341553

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1553 lượt.

ình bức cung hắn, tra ra thân thế của tên Tiêu Lãng đó, sau đó thì chúng ta cùng trốn hắn của đi!"
Ta càm thấy Nguyệt Đồng nói rất có lý, liền bước lên hai bước, học theo bộ dạng của ác bá, cố nặn ra vẻ hung ác một chút: "Ngươi mau khai thật ra đi, miễn cho phải chịu khổ."
Nhạc Thanh tò mò hỏi: "Nhìn bộ dạng lóng nga lóng ngóng của ngươi, sợ là cả gà cũng chưa từng giết, liệu có biết tra tấn bức cung không đấy?"
Ta đỏ mặt, mạnh miệng: "Biết. . . đương nhiên ta biết chứ!"
Nhạc Thanh lại hỏi: "Đọc trong sách à?"
Mặt ta càng đỏ hơn: "Không. . . không phải!"
Nhạc Thanh tùy tiện duỗi bốn chân, giở thói buôn dưa lê, giáo huấn ta: "Có đọc sách cũng như không thôi. Để ta dạy cho ngươi biết làm thế nào để tra khảo người ta, có lạc hình, tẩy da, đàn hương hình, móc xương sườn treo lên, đóng đinh vào người. . . Không phải nóng vội, ứ từ từ sẽ biết."
Hắn sao lại tích cực giúp đỡ ta tra tấn hắn như vậy? Ta từ đó sinh nghi, hành động cẩn trọng, chậm rãi hơn chút.
Nguyệt Đồng kêu lên: "Không cần sư phụ chủ nhân phải động thủ! Đùa bỡn con mồi là sở trường của mèo, người cứ chờ mà xem kịch hay đi!"
Nhạc Thanh khinh bỉ: "Cái ngữ nhà ngươi ta chỉ cần vài ba nhát là cho ngươi đi chầu Diêm Vương!"
Nguyệt Đồng tức giận nói: "Phi! Ta trước tiên sẽ móc từng bên từng bên mắt của ngươi ra!"
Nhạc Thanh đảo mắt một chút, cười nói: "Ta sợ quá đi mất, ta nói vậy, Tiêu Lãng chính là Chu Thiều, ngươi xem hắn lấm la lấm lét, có phải rất giống người xấu không?"
Ta nghe hai đứa nó cãi nhau mà sửng sốt.
Bạch Quản bất đắc dĩ nói: "Sư phụ tỷ tỷ, chúng ta là đang tra khảo một con ngao yêu, hắn nói ai là Tiêu Lãng người cũng tin được sao, không chừng là nói dối đó!"
Ta nghĩ một chút rồi nói: "Trước tiên ta sẽ dùng tơ hồn thăm dò trong đầu hắn, nếu hắn nói dối ta sẽ phát hiện ra ngay."
Ba sợi tơ hồn vừa xuất ra nhanh chóng chui vào đầu Nhạc Thanh tìm kiếm, ta hỏi: "Nói cho ta biết, ai là Tiêu Lãng?"
Nhạc thanh nói: "Chu lão gia tử!"
Tơ hồn bỗng nhúc nhích, ta lắc đầu: "Không phải"
Nhạc Thanh: "Tái Thường Nga!"
Ta: "Không phải!"
Nguyệt Đồng: " Ngươi còn nói láo ta sẽ móc mắt ngươi!"
Nhạc Thanh nhìn sắc trời, chớp mắt hỏi: "Bây giờ là lúc nào rồi?"
Ta phát hiện trong đầu hắn rất hỗn loạn, lại bị hắn nói leo vào, hơn nữa chính bản thân lại quá chậm chạp, nghĩ đông nghĩ tây, ước chừng cũng qua nửa canh giờ rồi, e rằng thời gian chạy trốn cũng không kịp, vội vàng giao cho Nguyệt Đồng tiếp tục bức cung, nếu thật sự hỏi không ra, sẽ không hỏi nữa, thẳng tay mà giết hắn vậy.
Nhạc Thanh lắc đầu, lạnh nhạt nói: "Cho dù chết, ta cũng sẽ không nói."
Sau đó hắn nhắm hai mắt lại, khảng khái chờ chết.
Ta tay trái xuất tơ hồn, tay phải cầm trường kiếm, hận đến nghiến răng lại, chuôi kiếm rung lên, trong lòng mặc niệm vài lần rồi quyết định lần đầu tiên trong đời phạm vào sát giới.
Bỗng một luồng sát khí từ bên trái dội ngược lại, Nguyệt Đồng không phòng bị, đứng mũi chịu sào hứng trọn đòn, cả thân hình mèo văng xa bảy tám trượng, nặng nề rơi xuống đất, ta thu kiếm về phòng bị, cổ tay đau nhức.
Không gian bị cắt ra thành một vết nứt, bắt đầu vặn vẹo, vài tiếng chuông vang lên giữa đồng ruộng yên tĩnh mênh mông, như thức tỉnh và thúc giục những cô hồn dã quỷ. Một con ác thú to lớn các chi đen tuyền từ trong khe bước ra, nặng nề bước trên nền cỏ, để lại một dấu chân sâu hoắm, chung quanh hoa cỏ đang xanh tươi bỗng nhiên héo rũ, hoa tươi vội tàn tạ, đợi đến lúc cự thú chậm rãi bước ra khỏi khe, thân cao bốn trượng, hình thể to lớn, khoác trên mình bộ da lông thật dài, có mắt mà không nhìn, biết mà không mở, có hai tai mà không nghe, đúng là mãnh thú Hỗn Độn. Hỗn Độn chỉ đi theo ác nhân, nó mang yên hoàng kim, lộ rõ sát khí với thần linh, trên lưng cõng theo một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành.
Mỹ nhân vẻ mặt lạnh lung, toàn thân không mang theo trang sức, chỉ mặc một bộ giáp nhỏ màu đen điêu khắc rất tinh xảo, cầm trong tay Phương Thiên Họa Kích, mái tóc dài như nước được búi gọn, cài lên một chiếc trâm nhỏ bằng đá mắt mèo, càng nổi bật làn da trắng nõn, bên dưới cặp mi như vẽ đôi mắt màu hổ phách, dung mạo khó có thể miêu tả, thời gian như ngừng lại, khi sóng mắt nàng vừa khẽ động, cho dù không cười, mị lực câu hồn đoạt phách vẫn lan tỏa trong không khí, nhan sắc khiến cho tất cả lục phủ ngũ tạng ngừng hoạt động luôn.
Ta hít sâu một hơi, lui về phía sau hai bước, trán đổ mồ hôi lạnh.
Không cần hỏi nhiều, chỉ có thể là đệ nhất mỹ nhân tam giới trong truyền thuyết: Nữ thần Thương Quỳnh.
Vũ kỹ của nàng so với dung mạo lại càng xuất chúng.
Sát khí cường đại khiến cho người ta không tài nào di động bước chân.
Thương Quỳnh ở trên cao nhìn xuống, lạnh lùng như núi băng vĩnh viên không thể tan chảy, nàng không để ý đến Nhạc Thanh đang nằm trên đất, mà chìa Phương Thiên Họa Kích, nhẹ nhàng nâng cằm ta lên, tính tế đánh giá, khóe mắt lộ vẻ khinh thường: "Ta dù chết cũng không nghĩ mắt của tên tiểu tử kia lại kém như vậy!"