Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341549
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1549 lượt.
khí, có lẽ tất cả đều là phàm nhân. Nhưng có vài yêu quái vẫn thường xuyên qua lại gần đây, trong có có điệp yêu Bích Châu, và con dơi yêu Hắc Mình đến nhiều nhất. Nhưng Bích Châu là đứa mà ai nó cũng có thể ngủ cùng được, nên ta cảm thấy nàng ta thuần túy là động dục đối với sư phụ mà thôi á... Hắc Minh là thủ hạ của mẹ nuôi, tính ra thì khả nghi hơn..."
Ta công nhận thành tích của nó, lại trách mắng: "Ngươi điều tra tình hình cũng không cần phải tiện thể ăn vụng chứ?"
"Meo ô..." Nguyệt Đồng khổ sở nhìn cá đã bị nướng cháy khét lèn lẹt trước mặt, không ngừng nháy mắt cầu cứu Bạch Quản.
Bạch Quản không thèm chớp mắt đáp: "Ta đã thu nạp không ít trẻ con xung quanh đây làm đệ tử, có ba đứa là gần đây mới theo cha mẹ đến đây làm ăn buôn bán, một đứa đến từ Tố Châu, cách đây chừng bảy trăm dặm, còn hai đứa khác là đến Đầu Hổ trấn gần đây thăm người thân, có lẽ Tiêu Lãng không giám thị toàn bộ sự thông thương ra vào của trấn này, khả năng chúng ta thoát ra được vẫn là rất cao..."
Ta cũng công nhận thành tích của nó, cũng hỏi: "Nghe ngóng tin tức cũng không cần đánh người chứ?"
Bạch Quản gãi gãi đầu, ngượng ngùng giải thích: "Sư phụ tỷ tỷ, bọn họ khi dễ ta là người bên ngoài tới, muốn trêu cợt ta, ta đánh cho mấy đứa nhóc lộn xộn kia một trận, làm thủ lĩnh của bọn trẻ con rồi thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều mà..."
Mọi chuyện đều có nguyên do, ta cảm thấy tâm tính của mình cũng bắt đầu táo bạo dần, không có tư cách yêu cầu bọn nó không được làm xằng làm bậy, vì vậy bỏ qua truy cứu, mở bản địa đồ trộm từ chỗ Chu lão gia tử về ra, nói; "Ngoài ba ngàn dặm là Phổ Đà sơn, nơi có tiên vụ tràn ngập, đó là nơi Quan Thế Âm thanh tu, chỉ cần cúng ta có thể trốn tới đó, liền có thể dùng "phá linh pháp" mở ra chướng ngại là tiên vụ (sương mù), mời Bồ Tát, nhờ người thi triển Vô Thượng đại pháp, mở cửa thiên đường cho chúng ta trở về Thiên Giới. Thiên Giới thủ vệ sâm nghiêm, Ma Tộc khó mà xâm lấn được, Tiêu Lãng sẽ phải bó tay rồi..."
Nguyệt Đồng do dự hỏi: "Chu Thiều thì làm sao? Hắn là người tốt!"
Bạch Quản cũng hỏi: "Nếu như Tiêu Lãng thấy người mất tích, giận chó đánh mèo trút giận lên tất cả mọi người, huyết tẩy Lạc Thủy trấn thì sao?"
Ta nhìn cảnh đêm mênh mông bên ngoài, nhớ tới nam nhân biến thái kia, cười khổ hỏi lại: "Hắn muốn giết người, chẳng lẽ là lỗi của ta à? Ta không trốn, chẳng lẽ hắn sẽ bỏ qua cho Lạc Thủy trấn, buông tha cho các ngươi? Năm đó, nữ thần Thương Quỳnh bởi vì công chúa của bộ tộc Bạch Tượng có cãi cọ qua lại với nàng ta hai câu mà tàn sát hết ba vạn người bộ tộc Bạch Tượng, diệt toàn tộc. Tiêu Lãng Ma Quân thích quốc bảo Dạ minh châu của Dạ Lang quốc, bởi vì quốc vương cự tuyệt giao ra, liền đánh tan tám vạn đại quân của Dạ Lang quốc, lấy thi cốt nhồi vào sông ruộng..."
Người đời khiển trách công chúa không biết nghĩ cho đại thể, trách quốc vương keo kiệt nên mới ra nông nỗi tai họa ngập đầu.
Người thường bị mất đồ, đại đa số người ta chỉ biết trách cứ hắn làm việc không cẩn thận, chẳng có ai đi trách thằng ăn trộm cả.
Thế nhưng, như vậy có đúng không?
Ta hận Tiêu Lãng tận xương, có thể thỏa hiệp với hắn nhất thời, lại khó có thể
thỏa hiệp với hắn cả đời, sớm hay muộn hắn cũng sẽ ra tay.
Sư phụ nói, phải bảo vệ bản thân trước rồi hãy đi cứu người khác.
Chú ý trước, chú ý sau, kết quả là tất cả mọi người cùng chết.
Ta quyết định trước cứ tìm cách trở lại Thiên Giới, báo cáo hết việc này lại với thiên đình, lại để đại quân của Thiên Đình đến cứu Lạc Thủy trấn, xác suất thành công có lẽ còn đáng tin cậy hơn cách ta bán mình, dồn toàn bộ hi vọng đặt lên tên biến thái tâm tình bất ổn Tiêu lãng kia nhiều lắm.
Hơn hai tháng điều dưỡng, pháp lực của ta đã hồi phục ba phần. Ta phái Bạch Quản dụ Bích Châu vào trong phòng, dùng "trói yêu pháp" trói chặt nàng ta lại, lại đặt sa mạc trận, cho Nguyệt Đồng dùng chút thủ đoạn, dẫn Hắc Mình vào, vây hắn ở bên trong. Sau đó ta biến hóa thành bộ dáng một bà lão, Nguyệt Đồng biến thành lão già lú lẫn, dẫn theo Bạch Quản, toàn bộ tài sản đều bỏ lại, nhảy lên xe ngựa đã thuê từ trước, vội vã đào tẩu.
Xe ngựa đến chỗ không có ai để ý, ta lấy ra độn địa phù, dẫn theo hai đồ nhi phi tốc tiến lên.
Chạy trốn rất thuận lợi, qua quan đạo là đến rừng rậm, qua rừng rậm lại đến quan đạo, qua quan đạo rồi lại là rừng rậm, trùng trùng điệp điệp bốn năm lần, mấy cây tùng đổ xiêu xiêu vẹo vẹo giống hệt nhau lại xuất hiện trước mắt, ta rốt cục cảm thấy chỗ không bình thường,
"Vì sao không ra được?" Ta khó hiểu.
Bạch Quản cũng rất không hiểu: "Người khác đều có thể ra ngoài mà."
Nguyệt Đồng cũng chứng minh: "Hôm trước ta còn thử chạy qua một lần."
"Ngọc Dao tiên tử, đừng phí sức nữa." Giọng nói ôn nhuận hòa ái truyền từ bên tảng đá lớn bên cạnh tới. "Tính toán không tuân thủ cá cược, còn dẫn theo cả con tin cá cược chạy trốn, như thế sẽ chọc giận Ma Quân nhà ta đấy."
Thương Quỳnh
Ta ngẩng đầu thở dài: " Quả nhiên là ngươi!"
"Đ