Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọc Tỏa Dao Đài

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341556

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1556 lượt.

r>Ta tiếp lời của nó:"Thân là Thành Hoàng, Nhạc Thanh nhất định là có vấn đề."
Nguyệt Đồng cùng chung mối thù: "Ta biết ngay chó không phải thứ tốt gì mà!"
Ta nhìn mưa lặng lẽ rơi bên ngoài cửa sổ, lạnh lùng rơi xuống mặt đất, làm nát những cánh hoa vương trên đó, cố gắng thả lỏng tinh thần đang căng như dây đàn, trong đầu để lại một chút chỗ trống. Ta vươn tay, đón lấy giọt nước mưa, hoài niệm: "Sư công của các ngươi thích nhất là mưa, lúc trời mưa, hắn sẽ dẫn ta ngồi trong đình, vừa uống trà ngon, vừa nhìn hoa lê bị mưa làm rơi rơi, hắn nói đó là cảnh sắc đẹp nhất của Giải Ưu Phong, ta cuối cùng vẫn không hiểu, hắn liền gõ đầu ta bảo ngọc thạch cũng là đầu đất..."
Gặp phải tên ác ma phát rồ Tiêu Lãng kia, sư phụ không biết có ổn không?
Chỉ mong người tuyệt đối đừng rơi vào tay hắn.
Đang cầu nguyện thì Nguyệt Đồng bỗng nhiên nhẹ giọng hỏi: "Sư phụ chủ nhân, người nói nguyên thân là khối ngọc... nhưng khối ngọc đấy là để làm gì vậy?"
Chương 17: Thăm dò
Dịch& biên: Vivian Nhinhi
Ngọc, không phải đồ trang trí thì là vật trang sức.
Nguyên thân của ta hơi đặc biệt, hình dạng là một cái thẻ tròn, lớn cỡ bàn tay, ôn nhuận ấm áp, trên mặt khắc không ít hoa văn xinh đẹp, lại không có đục lỗ, không thể treo, cũng không thể trang trí, sư phụ nói là trong lúc Thiên Đế làm Ngọc Như Ý có thừa ra một khối, liền chiếu theo hình dạng này khắc thành một cái vật trang trí hình thù cổ quái ấy đặt lên bàn chơi, bời vì rất thích cho nên ngày nào cũng mang theo, hóa ta thành hình người... Về sau ta có hỏi qua Thiên Phi rồi, nhưng Thiên Đế có ngàn vạn khối Ngọc Như Ý, hắn cũng không nhớ nổi ta là khối ngọc nào, vì vậy đành thôi...
Vô Lượng tiên ông cảm thán: "Đại khái là khối ngọc này chẳng có tác dụng gì nên sư phụ ngươi mới biến ngươi thành đồ đệ chơi à?"
Ta nghe xong rất đau lòng.
Sư phụ kiên quyết phủ nhận, lại sợ ta bị chê cười, cấm ta biến trở về nguyên hình cho người khác xem.
Dần dà, ta cũng không quan tâm đến nguyên hình nữa.
=============
"Ờm, dù gì cũng là khối ngọc khá xinh đẹp, ngươi hỏi cái này làm cái gì?" Ta cho rằng hắn chỉ hiếu kì nên thuận miệng trả lời vậy thôi.
"Không có gì!" Nguyệt Đồng dịch về sau một tí, lại làm rách miệng vết thương trên vai, thấm ra máu tươi, nhuộm một màu đỏ lên bộ lông trắng, nó vội vã khom lưng cúi đầu, thè lưỡi liếm điên cuồng. Ta sợ nó làm hại tới miệng vết thương, liền cho thêm thuốc đắng trong thuốc, thuốc đắng tới mức nó nước mắt lưng tròng, không dám liếm láp lung tung nữa.
Những ngày tiếp theo, cuộc sống của ta vẫn như cũ, hàng ngày lên núi hái thuốc, trở về lại sắc thuốc, thay thuốc, chăm sóc đồ đệ. Thỉnh thoảng sang Chu gia hỏi thăm Chu Thiều, đợi thương thế của hắn không còn trở ngại gì thì bắt hắn đi học bài. Nhưng Chu Thiều dạo gần đây giống như là thiếu ngủ trầm trọng, trên mắt là hai quầng thâm đen sì, lúc luyện chữ lại ngáp liên tục, không sao tập trung được.
Ta cũng chẳng còn tâm tư đi quản hắn cái khỉ gió gì nữa.
Ước chừng đã qua hơn một tháng, vết thương của ba đồ đệ đều tốt hắn rồi, Chu lão gia tử lại đi kinh thành làm việc, trước lúc đi có lưu lại mấy câu phó thác cháu trai của ông ta cho ta rồi rời khỏi Lạc Thủy trấn... Cuộc sống của ta cũng đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Buổi sáng, Bạch Quản xông tới tố cáo: "Sư phụ tỷ tỷ! Nguyệt Đồng lại ăn vụng rồi."
Ngoài cửa ra vào có một hoặc vài đại thẩm tráng kiện, cầm chày cán bột trong tay, chỉ vào con mèo trắng trên đầu tường, năm mồm bảy miệng mà tố cáo tập thể, không phải đông gia mất cá thì là tây gia mất gà, quá đáng nhất là một lần ăn vụng cá chép nhà Trương phú hộ, làm cho ta không thể không liên tục bồi thường tiền và xin lỗi.
Giữa trưa, Nguyệt Đồng nhào tới tố cáo: "Sư phụ chủ nhân. Chu Thiều lại ở trên đường đùa giỡn mỹ nhân rồi..."
Sau đó, một hoặc mấy đại hán tráng kiện, cầm đinh ba, cuốc thuổng, nông cụ các loại, dắt theo tiểu mỹ nhân khóc thút tha thút thít (nữ có nam có), hùng hổ mà đuổi theo Chu Thiều đã chạy đến tận trong phòng ta, tụ tập ở cửa ra vào khóc đến nghiêng trời lệch đất, uy hiếp muốn thắt cổ, làm cho ta không thể không liên tục bồi thường tiền và xin lỗi.
Buổi chiều, Chu Thiều xông tới cáo trạng: "Mỹ nhân sư phụ! Bạch Quản lại đánh nhau ngoài đường rồi."
Sau đó, một đám bác gái dắt theo đứa trẻ con hoặc thiếu niên nhà mình, sắp xếp thành đội ngũ cáo trạng ngoài cửa, huyên náo đến đầu ta cũng to ra, tiếp tục đi nhận lỗi.
Càng ngày càng sôi nổi, mỗi ngày, ít thì một hai lượng bồi thường, nhiều thì bốn năm lượng, giằng co suốt một tháng, ta lấy tốc độ nhanh nhất tu luyện thành cao thủ xin lỗi, buổi tối đi ngủ vẫn còn nằm mơ lải nhải câu: "Đệ tử bất tài, làm phiền mọi người rồi..."
Tính ra, chỉ còn nửa tháng là hết thời hạn đánh cược với Tiêu Lãng, ta nướng xong cá, nấu xong cháo thịt không có vị gì cả, lại triển khai cuộc họp lần thứ hai mươi ba trên bàn cơm.
Nguyệt Đồng báo cáo: "Sư phụ chủ nhân, ta đã đi xem tất tần tật người xung quanh trấn này, ngay thùng đựng gạo cũng lật qua mấy lần, không có ma


Ring ring