Tác giả: Mộc Không Bách
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134660
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/660 lượt.
cũng chỉ là dặn dò Lương Hạ nhớ nấu bữa khuya cho Quý Trạch Tuấn, nhưng mà mẹ chồng chỉ đích danh muốn nấu canh bí đỏ chứng tỏ rằng chuyện lần trước không tránh được mắt thần của mẹ chồng.
"Vâng, con biết rồi". Phỏng chừng Lương Hạ có thói quen bị ngược đãi, mẹ chồng không đâm chọc xoi mói cô khiến tâm cô lại ngứa rồi.
Tối hôm qua, Diêu Lệ Cẩm không có canh bí đỏ buồn bực một lúc lâu, trước khi đi ngủ ngửi thấy trong miệng Quý Hạng Minh có mùi thơm, từ trên giường bò dậy trong cơn tức giận muốn đi chất vấn Lương hạ, may mà Quý Hạng Minh bỏ xuống nhiệt tìnhyêu thương Đô rê mon, dùng một nụ hôn dụ dỗ Diêu Lệ Cẩm, nếu không sợ rằng Lương Hạ đã gặp phải tai họa.
Hai bố con lần lượt bước vào phòng đọc sách, dừng lại một chút ở phía trước, Quý Hạng Minh vỗ vỗ bả vai Quý Trạch Tuấn, "Bố tin tưởng con". Bởi vì trong giới luật sư, tuy thủ đoạn có thể giúp chiến thắng vụ kiện, nhưng thực lực mới là điều quan trọng nhất.
"Con nắm rất chắc". Quý Trạch Tuấn hời hợt nở một nụ cười rất tự tin đáp trả bố mình.
"Vậy thì tốt". Quý Hạng Minh nắm tay rời khỏi thư phòng đầu tiên.
Ngụy Linh là do ông dẫn ra ngoài, đối với mỗi phiên tòa đều có một khái niệm đặc biệt, lòng dạ độc ác, kinh nghiệm cũng cáchxa Quý Trạch Tuấn nhiều, nhưng ông biết Quý Trạch Tuấn thua một lần sẽ không lặp lại sai lầm một lần nữa.
Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư
Sau khi Lăng Kỳ ăn cơm trưa xong cũng không thể tìm được cơ hội nói chuyện với Cố Thần, đầu tiền là anh rửa bát rồi trả hộp giữ nhiệt cho Cố mẹ, thẳng từ sau khi quay về chỉ ngồi viết báo cáo, cho đến lúc tám giờ mới nhàn rỗi. Lăng Kỳ nhẹ nhàng đi vào phòng bếp, đứng ở phía sau Cố Thần nói:"Thơm quá hương vị chắc ngon lắm nha".
Từ giữa trưa Cố Thần bắt đầu phiền não, vốn tưởng rằng mình làm việc bận rộn như vậy chính là sẽ không nghĩ đến nét mặt kia của Lương Hạ, ai ngờ làm đủ mọi việc nét mặt kia vẫn hiện lên, nếu như không phải Lăng Kỳ đi đến trước mặt anh quơ quơ tay, anh còn không phản ứng kịp bên cạnh có người.
"Trào ra rồi kìa".
Cố Thần vẫn chưa hoàn toàn phục hồi lại tinh thần, cho đến khi Lăng Kỳ quát to một tiếng mới phát hiện sữa tươi đã tràn ra ngoài, vội vàng tắt bếp, không nói tiếng nào cầm khăn lau sạch sẽ cái bàn.
"Tớ không thể cho cậu cảm giác an toàn, vì tớ giải quyết tình cảm quá ngây thơ". Cố Thần cau mày, sau này cứ để thuận theo tự nhiên vậy.
"Chúng ta nên trở về vị trí bạn bè sao, hai người hoàn mỹ rất khó đi đến với nhau, cậu không bỏ quá khứ xuống được, tớ cũng không bỏ mặt mũi xuống được". Lăng Kỳ treo lên một nụ cười khổ, "Ngày mai tớ phải đến tòa án, cậu cho tớ ở nhờ nhà một buổi chiều nữa".
"Bạn bè..., ở mấy đêm cũng được". Cố Thần cũng cười rất cay đắng, đối với Lăng Kỳ, anh tràn ngập áy náy, có lẽ kể cả làm nhiều chuyện hơn nữa cũng không thể bù đắp được.
Lương Hạ vâng theo mệnh lệnh của Thái hậu, tắm rửa xong liền đi vào phòng bếp nấu canh bí đỏ, đồng thới muốn cứu vãn hình ảnh của mình trong lòng thái hậu, ninh một bát súp nấm tuyết khoai môn.
"Mẹ chồng?". Lương Hạ bê cống phẩn đứng ở bên ngoài phòng yô-ga nhẹ nhàng lên tiếng.
"Đi vào". Diêu Lệ Cẩm đang rèn luyện độ dẻo dai phần eo, thấy lương Hạ cẩn thận bê một cái bát đi vào thoáng chốc phấn chấn.
Lương Hạ dè dặt đi đến trước mặt mẹ chồng, "Đây là súp nấm tuyết khoai tây tím. mẹ uống rất hợp".
"Uống muộn như thế này người sẽ mập". Diêu Lệ Cẩm than phiền trả lại, nhưng vẫn nhận lấy bát thức ăn, múc một muỗng đưa vào trong miệng, tay nghề của nha đầu chết tiệt kia giỏi thật, vậy thì vụ canh bí đỏ kia không so đo với ngươi nữa.
"Vóc dáng của mẹ chồng đẹp như vậy, thỉnh thoảng uống một chút cũng không vấn đề gì đâu. Còn phải mang canh bí đỏ cho Quý Trạch Tuấn, mẹ chồng cứ ăn từ từ nha". Lương Hạ biết việc lớn đã thành, có câu tục ngữ: nói nhiều thì sẽ nói hớ, vậy thì chạy là thượng sách.
"Thôi đi đi". Quả nhiên tâm trạng Diêu Lệ Cẩm thật sự tốt hơn bình thường.
Mang đồ ăn cho mẹ chồng phải gõ cửa, mang đồ ăn cho Quý Trạch Tuấn, Lương Hạ sẽ không khách sáo như thế rồi, đẩy mạnh cửa ra một cái.
"Ê, ăn xong rồi mang vào bếp nhé, tôi đi ngủ trước". Vừa mới chuẩn bị rời đi đã bị Quý Trạch Tuấn kéo lại, không cẩn thận ngồi trên đùi anh, "Này, vẫn còn chưa đóng cửa".
Tư thế mập mờ như vậy chưa bao giờ xảy ra, cho dù Lương Hạ được huấn luyện da mặt dày cũng không lường được, mặt còn chưa có đỏ, tim đã đập rộn lên rồi, giống con nai con đi lạc.
" Tôi cảm thấy cô muốn bùng nổ Tiểu Vũ Trụ". Giọng nói quỷ dị của Quý Trạch Tuấn vang lên bên tai Lương Hạ, ánh mắt vô cùng cám dỗ.
"Cũng, cũng hai mươi tám rồi, anh chín chắn một chút có được không?". Lương Hạ căng thẳng nói không được mạch lạc, muốn hôn thì hôn lên đi.
"Nếu như tôi quá chín chắn thì chẳng phải bây giờ cô cũng sẽ không được hưởng thụ như thế này?". Một tay Quý Trạch Tuấn ôm Lương Hạ, một cái tay khác đặt lên bắp đùi cô.
"Anh muốn làm gì?". Lương hạ co rút một cái, tâm tư từ trong miệng nhảy ra ngoài, "Đây là phòng đọc sác