Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư

Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư

Tác giả: Mộc Không Bách

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 134838

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/838 lượt.

giúp Quý Trạch Tuấn, đúng lúc này, Quý Trạch Tuấn bắt đầu đặt câu hỏi với người làm chứng.
"Lăng tiểu thư, xin hỏi quan hệ giữa cô và bị cáo cũng chính là bố ruột của cô như thế nào?".
"Thật sự là không tốt, mẹ đẻ của tôi đã sớm qua đời, còn bố tôi cưới vợ khác luôn bận về việc......kinh doanh buôn bán".
Mọi người không nhịn được thảo luận, vấn đề này sẽ gây bất lợi đối với bên nguyên cáo, chẳng phải chứng cớ sẽ bị nghi ngờ sao?
"Nguyên nhân gì khiến cô phải ra tòa làm chứng? Là vì oán hận chất chứa đối với bố đẻ sao?\'. Quý Trạch Tuấn tiếp tục đặt câu hỏi kinh người, theo lý thuyết những câu hỏi như thế này hẳn là phải để Ngụy Linh hỏi.
"Không phải vậy, đúng là tôi có oán trách bố mình. nhưng không có một người con gái nào bởi vì như vậy.......mà đưa bố ruột của mình vào ngục tù, tôi không thể nhìn bố của mình làm tổn hại sức khỏe của người vô tội mà ung dung ngoài vòng pháp luật".
"Chánh án, nhân chứng của tôi nói rằng đã nghe thấy bị cáo cùng nhà máy nước ngoài trao đổi địa điểm giao hàng, mà người chịu trách nhiệm nhà máy không nói ra được bất kỳ sự thật nào, tôi đã hỏi nhiều rồi". Sau khi Quý Trạch Tuấn hỏi xong trở về ngồi vào vị trí của mình, kế tiếp phải chờ Thẩm Phán đưa ra kết quả.
Đoàn bồi thẩm hỏi Lăng Kỳ thêm mấy vấn đề nữa rồi kết thúc phiên tòa. Hai bên đều đã nói tất cả đến đây là có thể chấm dứt,trong lòng mọi người đều biết rõ, Quý Trạch Tuấn lần lượt trình bày chứng cứ đầy đủ chứng minh rõ Lăng Bách Thảo tìm Cao Dương thế tội.
"Bây giờ tòa án nghỉ ngơi, đoàn bồi thẩm và quan tòa sẽ tiến hành bàn bạc đối chất chứng cứ rõ ràng sau đó phiên tòa sẽ tiếp tục diễn ra". Chánh án gõ gõ búa gỗ xuống.
Kết quả cuối cùng đúng như các chuyên gia đoán, Lăng Bách Thảo bị bắt giữ phải ngồi tù. Ngụy Linh thu dọn đồ xong liền rời đi, nhìn Quý Trạch Tuấn thêm một phút đồng hồ nữa sẽ hít thở không thông.
La Thư khóc hết sức thảm thiết, oán hận nhìn Lăng Kỳ nói không nên lời, La Huy ôm bả vai em gái rời khỏi tòa án, lúc lên xe nói với Lăng Kỳ một câu "Nếu như cô còn coi tôi là cậu, nghe tôi khuyên một câu, không cần phải đau khổ vì phản bội người thân, cháu cũng đã bỏ bố cháu vào tù, ít nhất cũng phải nói lời xin lỗi".
Đột nhiên Lăng Kỳ cay mũi một trận, chân đứng không vững ngã ngồi trên bậc thang, nước mắt tuôn ra rơi tí tách.
Quý Hạng Minh và chánh án là bạn cũ, sau khi kết thúc hỏi han vài câu, chánh án không kiêng dè khen ngợi Quý Trạch Tuấn, Lương Hạ ở một bên nghe xong cũng thấy vô cùng đắc ý, hư vinh lan rộng trong lòng, không tự chủ khoác tay Quý Trạch Tuấn, hai người nở nụ cười liếc nhau một cái.
****
"Trạch Tuấn, buổi tối gia đình mình cùng nhau ăn một bữa cơm,gọi cả ông bà bên thông gia!". Quý Hạng Minh nắm tay lái vẫn không quên dặn Quý Trạch Tuấn và Lương Hạ mời hai ông bà bên thông gia.
Diêu Lệ Cẩm đương nhiên vô cùng vui vẻ, con trai đánh bại bạn gái cũ, bóng ma trong lòng đúng là đã tiêu tan hơn một nửa, buổi tối nên đi ăn mừng ở nhà hàng, cũng không quản bố mẹ Lương Hạ có đến hay không.
"Con biết rồi, buổi tối con sẽ đi đón bố mẹ vợ". Quý Trạch Tuấn đang nắm chặt tay Lương Hạ, cảm giác được tay cô đang chảy ra không ít mồ hôi.
Lương Hạ khẽ gật đầu với anh, đây là lần đầu tiên hai nhà cùng nhau ăn tối kể từ lần trở về từ Bắc Kinh, cũng rất lâu rồi cô chưa đi gặp bố mẹ.
Quý Hạng Minh lén lút nhìn qua gương chiếu hậu, thấy tình cảm vợ chồng con trai hòa hợp cũng rất phấn chấn, bố và ông nội ở kinh thành trong lòng cũng an tâm, "Xe để lại cho hai con, bố và mẹ đi ra ngoài một lát, khó có dịp tâm trạng bố thoải mái về thăm trường cũ như thế này".
Diêu Lệ Cẩm không thể tin nổi nghiêng mặt nhìn chồng mình, ngoại trừ buổi tối, bọn họ rất ít khi ở chung một chỗ, kể cả ngày chủ nhật bình thường Quý Hạng Minh cũng bề bộn công việc.
Bố chồng mẹ chồng một chốc cũng không đợi được vội vàng xuống xe, Lương Hạ nhìn bọn họ tay trong tay đi vào đại học O không khỏi xúc động vô vàn.
"Trước kia mẹ là chủ tịch đội phát thanh viên đại học O, lúc gả cho bố tôi vẫn truyền phát tin tức ở đài truyền hình, sau này ông nội không cho bà ấy làm nữa". Quý Trạch Tuấn không vội lái xe, mà trò chuyện với Lương Hạ.
"Chức vụ của mẹ chồng không phải cũng rất được sao, vì sao ông nội cản trở công việc của mẹ hả?". Lương Hạ không nghĩ ra được vì sao ông nội không cho mẹ làm.
"Bởi vì bố rất nghe lời ông nội, mẹ không muốn bố phải khó xử nên chủ động từ chức, ông ngoại bà ngoại cũng không để ý đến những việc này". Quý Trạch Tuấn hiếm khi biểu lộ bộ dạng uể oải, nụ cười cũng không tồi tệ giống như trước kia.
"Đừng cử động!". Lương Hạ nâng cằm Quý Trạch Tuấn lên, "Cúc áo của bộ này không tệ nha!".
Vừa mới thảo luận về tình yêu của bố mẹ chồng, đột nhiên chuyển đề tài sang cúc áo dưới cổ Quý Trạch Tuấn.
Quý Trạch Tuấn đã hình thành thói quen với đầu óc ngựa thần lướt gió tung mây của Lương Hạ, không nán lại chủ đề trước nữa, "Bộ quần áo nào của tôi chẳng treo trong tủ, cô chưa từng nhìn thấy bộ này à?".
"Tôi thần kinh đâu mà ngày nào cũng thừa hơi rỗi việ