Tác giả: Mộc Không Bách
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134671
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/671 lượt.
c chừng vợ chồng son ở trong phòng vệ sinh mười phút, lúc đi ra trên bàn đã trống trơn, chỉ còn thừa lại mấy lá cải trắng nằm trên mâm, bởi vì bọn chúng chỉ là trang trí, là cách ngăn.
"Sao rồi? Nghiêm trọng không?". Diêu Lệ Cầm là người đầu tiên đi đến nhìn vết thương của Lương hạ.
"Không sao, không sao ạ". Lương Hạ quơ quơ tay đeo đồng hồ vẫn bình thường, "Trước kia con học nấu ăn cũng hay bị bắn vào".
Diêu Lệ Cẩm thấy Lương Hạ nguyên lành không sứt mẻ gì, lòng cũng hạ xuống, nhưng nghe đến câu sau nhịn không được vuốt vuốt ngón tay Lương Hạ.
Quý Trạch Tuấn đi đến trước mặt Lương Chí hơi cong nửa người. "Vừa nãy là con quá thất lễ rồi, con xin lỗi".
"Bố cảm ơn con còn không kịp, Hạ Hạ ở bên cạnh con chúng ta rất yên tâm". Lương Chí hơi ngượng ngùng, người ở Quý gia được dạydỗ thì đứng hàng đầu rồi
"Vâng ạ". Quý Trạch Tuấn rất có giáo dục tiếp tục kéo ghế ngồi giúp Lương Hạ, chăm sóc chu toàn.
"Cảm ơn ông bà đã chăm sóc Lương Hạ nhà chúng tôi". Hạ Vân nâng ly rượu lên, kính tạ Quý Hạng Minh và Diêu Lệ Cẩm. Quả nhiên bà không nhìn nhầm, Quý Trạch Tuấn đúng là người ân cần.
Lương Hạ không có thói quen nhìn bố mẹ ăn nói khách khí như vậy, nhưng kể cả cô có tin hay không, mọi chuyện đã từ từ chuyển biến tốt.
Lương Chí và Hạ Vân tuyên bố ăn quá no, nhất định phải đi bộ về nhà, Quý Hạng Minh cũng không kiên trì ép con trai đưa bọn họ về nữa, đến cửa nhà hàng hải sản thì chia tay.
"Bố mẹ, con có lời muốn nói với Lương Hạ, không về với bố mẹ, bố lái xe về đi". Cũng không hề nói trước với Quý Hạng Minh muốn đi một mình với Lương Hạ, Diêu Lệ Cẩm cũng không làm khó nữa,dù sao tay Lương Hạ không bị thương khiến bà rất vui mừng,
Lương Hạ còn chưa kịp trì hoãn đã bị Quý Trạch Tuấn lôi đi.
Đi ngang qua cửa hàng bách hóa tổng hợp, tàu siêu tốc, đu quay ngựa gỗ, một loạt trò chơi dành cho các cặp tình nhân đều có ở đây. Lương Hạ bắt đầu nóng vội, ngựa gỗ này để làm gì? Chơi cưỡi ngựa sao?
"Đến rồi". Quý Trạch Tuấn dừng lại ở cửa hàng dụng cụ nhạc tên là "Đại Hắc".
"Muộn như thế này vẫn chưa đóng cửa à". Phản ứng đầu tiên của Lương Hạ là quan sát phong cảnh.
"Tôi bảo bạn của tôi đóng cửa tối nay, không nhìn thấy thông báo ngừng kinh doanh à?". Quý Trạch Tuấn rất vui mừng, Lương Hạ còn có thể biết cửa hàng bán dụng cụ nhạc đóng cửa từ rất sớm.
"Tôi chỉ biết thổi sáo dọc, nhưng mà quên rồi". Lương Hạ kinh ngạc nhìn chằm chằm Quý Trạch Tuấn, cũng không biết phải mất bao nhiêu tiền bạc.
Quý Trạch Tuấn hơi cau mày, trong đầu Lương Hạ nghĩ gì anh mãi mãi cũng chỉ là yếu tố phụ, lười nói nhảm, trực tiếp kéo vào.
"Cuối cùng cũng đến!". Ông chủ đang chiều chỉnh dây đàn ghi-ta,nhìn thấy Quý Trạch Tuấn đi vào liền cười thành tiếng, phản ứng đầu tiên của Lương Hạ chính là nụ cười của người làm nhạc giống như ánh mặt trời.
"Để cho cậu phải chờ lâu rồi, đây là bạn gái của tớ tên Lương Hạ". Quý Trạch Tuấn sử dụng ánh mắt ý bảo Lương Hạ hãy ngoan ngoãn, sau đó bắt tay với người anh em, "Đây là Đại Hắc anh em tốt nhất của anh, bây giờ là chủ chỗ này".
"Khẩu vị có nhiều thay đổi đấy nha ha ha". Đại Hắc nhìn về phía Quý Trạch Tuấn hai cái lông mày cùng chạm lại một chỗ, "Rất đẹp!".
"Cảm ơn!". Lương Hạ lại lầm bầm câu: "Không phải là rất đen nha".
"Xem hợp âm này có được không, đúng như sở thích cậu hay chọn". Trên tay Đại Hắc cầm ghi ta đưa cho Quý Trạch Tuấn, đứng dậy ý bảo Quý Trạch Tuấn ngồi xuống thử.
Quý Trạch Tuấn gẩy mấy hợp âm sau đó gật đầu một cái, "OK!".
"Vậy tớ đi trước, tạm biệt cậu". Đại Hắc vỗ vỗ bả vai Quý Trạch Tuấn, rồi cười xấu xa một cái với Lương hạ rồi mới đi lên tầng.
Lương Hạ mới vừa đưa mắt nhìn Đại Hắc rời đi, bên tai liền vang lên giọng hát của Quý Trạch Tuấn.
Ai muốn nghe thì ấn vào lin k: h t t p://www.youtu be.com/wat ch?v=BrdN M_8PFeA. Manơcanh rất thích bài này
Ba phút đồng hồ Lương Hạ ở đây, đầu óc Lương Hạ trống rỗng,cùng với động tác bốp bốp là vẻ mặt ngu ngốc.
"Này". Quý Trạch Tuấn hát xong phát hiện Lương Hạ không có phản ứng liền vẫy vẫy tay trước mặt cô, cuống cuồng gọi hồn cô trở về.
"Anh dọa ai chứ, còn bày đặt hát như người ta". Hô hấp Lương Hạ rối loạn, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh, dùng thanh âm quãng tám "giễu cợt" Quý Trạch Tuấn. Thật ra thì cô nghe rõ mấy từ đơn ngắt quãng, nhưng ấn tượng khắc sau chỉ đúng một câu cuối cùng I\'m your.
Quý Trạch Tuấn đặt cây đàn guitar lên trên quầy, đứng dậy đi tới trước mặt Lương hạ, đột nhiên vươn tay tháo dây buộc tóc của cô,thưởng thức mái tóc đen đẹp mộc mạc, mượt mà chảy xuống.
Đợi đến khi nó hoàn hoàn nằm ở phía sau lưng Lương hạ, Quý Trạch Tuấn mới cầm một túm lên vuốt vuốt, "Đêm hôm ấy., tôi muốn mời cô uống rượu vì nhìn thấy mái tóc ở sau lưng".
"Anh định, nói gì?". Lương Hạ bắt đầu nói ấp a ấp úng, mỗi lần Quý Trạch Tuấn nói nhưng câu như thế này cô đều không biết phải làm sao, nhưng bản thân hình như càng ngày càng thích cảm giác này.
"Tôi muốn hát một bài cho nó nghe" Quý Trạch Tuấn hơi nhếch khóe miệng lên, thuận tay ôm Lương Hạ vào trong ngực, không chú