Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư

Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư

Tác giả: Mộc Không Bách

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 134672

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/672 lượt.

hưa mua đồ cho cô, tuy chỉ là một miếng dán miệng vết thương.
"Gọi con Trạch Tuấn là được rồi". Quý Trạch Tuấn nhận lấy miếng dán cẩn thận băng kỹ ngón tay Lương Hạ, "Hôm nay bố con mời khách, muốn con đến đón bố mẹ đi cùng".
"Con rể bố mẹ thắng vụ kiện lớn, phải ăn mừng". Lương Hạ phụ họa, đây là lần đầu tiên Quý Trạch Tuấn cùng cô đến gặp bố mẹ,cứ coi như về nhà mẹ đẻ là được rồi.
"Ai da bố nhớ ra rồi! Mấy ngày trước báo chí đăng tin nói công ty gì kia sản xuất thuốc giả, người bị hại rất nhiều, sau đó những người đáng thương kia đến văn phòng luật sư Quý Hạng Minh khởi tố". Lương Chí vỗ đùi cái đét, dọa hai vợ chồng nhỏ giật mình.
"Đáng thương cái gì hả, bố nói thật khó nghe nha". Gương mặt Lương Hạ ghét bỏ nhìn bố.
"Bố con chỉ là người thô kệch, hai ngày nay hai bố mẹ đều bận rộn tính tiền, cũng không đọc báo xem T V". Hạ Vân kéo tay Lương Hạ, "Bảo bối, lúc này mẹ mới sáng mắt, cảm giác mua vé số không thể bằng lúc ngồi tính tiền! Nửa đời mẹ với bố con cũng muốn chứng mình vận số mình không đen như vậy, kết quả lại làm khổ con, bây giờ suy nghĩ lại, thật sự không đáng giá, hàng ngày ngồi thoải mái ở quầy thu ngân yên tâm thu tiền, không cần phải lo lắng đề phòng gì hết".
"Vốn dĩ là như thế đấy". Lương Hạ một hồi cay sống mũi, đạo lý dễ hiểu như vậy ép cha mẹ bao lâu bây giờ mới hiểu được, thật ra thì cũng không sai, bây giờ chỉ bỏ ra một ít công sức lao động thu về một bó tiền lớn, không có hiệu thuốc của Quý gia để cho bọn họ hưởng thụ như thế này đoán chừng trọn đời chìm trong thế giới vé số không biết hối cải.
"Đi thôi, cả ngày bố mẹ vất vả chắc chắn cũng đói bụng rồi". Thật ra là Quý Trạch Tuấn thấy đói bụng.
****************
Vì phù hợp với khẩu vị của hai người, thúc đẩy quan hệ giữa hai nhà, Quý Hạng Mình vứt bỏ khách sạn lớn mà lựa chọn nhà hàng hải sản
"Chỗ này hình như không giỗng chỗ bố mẹ thích đến". Vào đến cửa Lương Hạ liền nhỏ giọng hỏi Quý Trạch Tuấn, bố mẹ chồng đều là danh gia vọng tộc không phải thích ngồi bàn lớn ăn sơn hào hải vị sao.
"Đây là quán lẩu ngon, mẹ chồng cũng rất thích ăn". Quý Trách tuấn vô thức dắt tay Lương Hạ, Lương Chí và Hạ Vân ở phía sau cười không khép miệng.
"Mẹ chồng thật sự thích ăn". Những lời này nói rất nhỏ, đơn giản là tự lầm bẩm, dù sao ở nhà hàng nhỏ ầm ĩ này Quý Trạch Tuấn đương nhiên không nghe thấy.
Thỉnh thoảng Lương Hạ và Chu Hàn cùng nhau đến đây ăn lẩu, nhưng đều là loại rất rẻ tiền.... ..., ngắm thiết kế nhà hàng hải sản này nhất định cô và bố mẹ không thể trả nổi.
Đến cửa phòng, phục vụ rất lễ phép khom người mời bọn họ vào.
"Bố chồng, mẹ chồng".
"Bố mẹ"
Quý Hạng Minh và Diêu Lệ cẩm đang ngồi ở trên ghế sô pha vui vẻ nói chuyện phiếm, nghe thấy giọng của con trai và con dâu liền đứng dậy đi đến, "Ông thông gia, bà thông gia!". Tiếp theo là quá trình gặp mặt chào hỏi truyền thông của hai bên thân gia, trò chuyện với nhau vài câu rồi nhập cuộc,
Tuy rằng đã ở thành phố một thời gian, nhưng vẫn là tính cách của người thôn quê, Hạ Vân thấy bào ngư ngọ nguậy sợ hết hồn, chiếc đũa cũng rơi xuống đất.
"Bà thông gia, bà không có việc gì chứ?". Diêu Lệ Cẩm gọi phục vụ đến đổi đũa, bà nhìn thấy bào ngư thì cao hứng bừng bừng,đều là phụ nữ tuổi tứ tuần, chênh lệch quá lớn.
"Hai người khách khí quá, chúng tôi kính Quý Trạch Tuấn một ly,chúc mừng con thắng kiện!". Lương Chí chọc chọc Hạ Vân, sau đó đứng dậy nâng ly.
"Cảm ơn bố mẹ vợ". Dĩ nhiên Quý Trạch Tuấn hớp một ngụm rượu đỏ.
Lương Hạ còn đang hốt hoảng, ở Bắc Kinh có cụ cố Quý điều hòa không khí, mọi người ăn cơm với nhau thì không có việc gì,nhưng bây giờ ngồi ăn rất lúng túng.
Quả nhiên tất cả món ăn bày lên, nồi nước vừa mở, mọi người liền vội vàng nấu, cũng không có thời gian nói chuyện không đâu.
"A!". Lương Hạ đột nhiên kêu khẽ một tiếng, Diêu Lệ Cẩm dừng đũa nhìn cô.
"Bảo bối, có đau không? Đều là do tay cha vụng về". Lương Chí lo lắng cầm khăn lông lau mu bàn tay Lương Hạ, ông vừa bỏ một ít thịt bỏ trên bàn vào nồi, toàn bộ nước canh bắn lên tay Lương Hạ.
Lương Hạ còn chưa lên tiếng, Quý Trạch Tuấn đẩy Lương Chí ra, ôm Lương Hạ vào phòng vệ sinh.






Trên bàn còn lại bốn vị người lớn ngơ ngác nhìn nhau, bởi vì biểu hiện vừa rồi của Quý Trạch Tuấn có phần quá khích, mặc dù trong lòng Quý Hạng Mình nở rộ như hoa, nhưng ngoài miệng lại muốn điều chỉnh không khí.
"Trạch Tuấn cũng chỉ nóng lòng, ông thông gia đừng giận".
Lương Chí chưa bao giờ là người tính toán chi li, "Tôi vui mừng còn không kịp ý chứ, Hạ Hạ được gả cho một người chồng tốt, haha ha ha!".
"Ăn nhiều tôm một chút!". Quý Hạng Minh gắp tôm chuyển đến trước mặt Lương Chí, mọi người lại lục đục cầm đũa lên.
Theo thường ngày mà nói, Diêu Lệ Cẩm sẽ phải phát biểu quan điểm đôi câu, nhưng từ nãy đến giờ không hề nói gì, Quý Hạng minh khẽ cau mày, nhỏ giọng quan tâm hỏi: "Bà làm sao vậy?".
Quý Trạch Tuấn hôn ngón tay Lương Hạ một cái mới bế cô xuống," Cuối cùng cũng không bị sưng".
Ướ