XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư

Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư

Tác giả: Mộc Không Bách

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 134667

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/667 lượt.

t kiêng kị vuốt mái tóc dài của cô.
"Tôi còn tưởng anh tự viết bài hát đấy cơ". Lương Hạ không mạnh miệng cũng không thoải mái, Quý Trạch Tuấn chết tiệt, rõ ràng muốn hát cho cô nghe, nói cái gì "nó". "nó", chỉ thích mùi dầu gội của cô thôi à.
"Chờ cô làm việc quan trọng cống hiến xuất sắc cho gia đình chúng mình rồi tôi sẽ viết". Quý Trạch Tuấn cúi đầu nói những lời mập mờ này bên tai Lương Hạ, đồng thời không để ai phát hiện lấy một vật từ trong túi ra, đây mới là chủ đề chính của ngày hôm nay.
Trên đầu ngón áp út tay trái truyền đến xúc cảm lạnh như băng, từ từ thấm vào ngón tay, Lương Hạ phản xạ có điều kiện "A" một tiếng, cố gằng chui từ trong ngực Quý Trạch Tuấn ngẩng đầu thăm dò đến tột cùng là cái gì.
Nhưng Quý Trạch Tuấn không dễ dàng để cho cô giãy ra, bàn tay trái giữ đầu cô, tay phải vuốt ve ngón tay của cô.
Giọng trầm thấp từ trên đỉnh đầu truyền đến, "Cũng may là em không bị bỏng, sưng lên thì không đeo được rồi".
Lỗ mũi Lương Hạ trong nháy mắt cay cay, kìm nén nước mắt không được tràn ra hốc mắt, nhưng không muốn giống như lần trước rơi trên người anh cả một vốc nước mắt nước mũi vì vậy liều mạng nhẫn nại.
Đúng rồi, áo khoác đâu?!
"Áo khoác của anh đâu?". Lương Hạ hít xụt một hơi vào lỗ mũi, cố ngẩng đầu nhìn Quý Trạch Tuấn. "Hình như rơi ở nhà hàng rồi".
Tiết tấu có cái gì đó không đúng, không phải nên giống như bạch tuộc mãnh liệt ôm lấy anh sao? Quý Trạch Tuấn buồn bực hừ một tiếng "Đấy là cái áo Ngụy Linh tặng trước khi lên tòa, vốn là định hôm nay vứt đi".
"Cô ấy tặng anh tận 1200 đó nha?". Một khi có đề tài mới Lương Hạ bắt đầu thao thao bất tuyệt, Quý Trạch Tuấn thật vất vả mới tạo ra bầu không khí.
"Đúng thế, lúc ấy cô ta muốn lôi kéo anh để nói chuyện, áo khoác chỉ là thủ đoạn". Quý Trạch Tuấn đã thoáng có chút không vui, một là Lương Hạ hoàn toàn không để ý đến trước nhẫn kim cương, hai là nhớ đến bộ âu phục giá rẻ Ngụy Linh dùng để giả dối với anh,nếu như không phải có lần mẹ vô tình nhìn thấy, sau đó trách anh không biết thưởng thức, thậm chí anh còn quên chưa xem qua bảng giá.
"Phải không đấy anh chàng đẹp trai, lúc em lấy nó ra làm chăn cũng cảm thấy có điều khác lạ". Lương Hạ cứng rắn ép nước mắt trở về. nhưng thật ra đổi đề tài để cô rút nước mắt của mình về,rất nhanh nhớ đến Quý Trạch Tuấn làm cho mình vui mừng, "Lúc chúng mình kết hôn không phải đã trao nhẫn rồi sao?".
Coi như là có chút lương tâm, Quý Trạch Tuấn đè lại lửa giận thiếu chút nữa bốc lên, "Đấy là cái ông nội chuẩn bị, không phải là cái anh chọn cho em".
Lương Hạ nâng tay trái của mình lên, nín thở nhìn cẩn thận, chiếc nhẫn lúc kết hôn kia cô chỉ đeo một lần rồi để vào trong ngăn kéo,cũng không nói được là vì sao.
"Đầu ngón tay của người nào đó không nhỏ gì cả!". Đến lượt Quý Trạch Tuấn "giễu cợt" Lương Hạ rồi.
"Anh lo em nhỏ hay thô thì làm gì hả, tự mình đa tình đi mua nhẫn tặng người ta". Lương Hạ quyết định không cảm động, khoa trương giơ tay về phía ánh đèn, "Ê hình như là một cara".
"Chờ em vì Quý Gia làm được việc lớn cống hiến xuất sắc thì đổi sang nhẫn 2 cara". Quý Trạch Tuấn xoay người cầm chiếc đàn đánh một bản nhạc quen thuộc, thời còn là học sinh.
Mặc dù Lương Hạ không hề lên tiếng, nhưng trái tim của cô đã nghiêng ngả, thì ra Quý Trạch Tuấn lo cô bị bỏng như vậy là vì muốn mua nhẫn tặng cô.






Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư.
Tuy mẹ chồng là người nói năng chua ngoa nhưng trong lòng thì như đậu hũ, chỉ cần cho bà ăn nhiều đồ ăn ngon thì có thể dụ dỗ tất cả, nhưng mà không thể luôn là người mắc lỗi làm mất lòng được, chỉ còn mấy ngày nữa là khai giảng, bây giờ đang tận lực làm mẹ chồng vui lòng, để lại ấn tượng tốt, vì vậy kéo Quý Trạch Tuấn về trước mười giờ.
Vừa về đến nhà thì nghe thấy quản gia Hàn Thúc nói từ lúc trở về bụng phu nhân không được thoải mái, đại khái là do bữa tối ăn không được sạch sẽ.
Lương Hạ cũng không biết làm thế nào cho phải, chỉ im lặng nhìn Quý Trạch Tuấn.
"Các con đã về rồi?". Vừa đúng lúc Quý Hạng Minh từ trên cầu thang đi xuống, "Mẹ con ăn một ít hải sản nửa sống nửa chín, bị tiêu chảy rồi, mà còn không chịu uống thuốc".
"Không phải là em xin học ngoại trú chứ?". Trong đôi mắt đen sáng của Quý Trạch Tuấn càng thêm sâu hơn.
Lương Hạ hơi suy tư một chút ý tứ trong lời Quý Trạch Tuấn,"Em không muốn bạn học cảm thấy qua một kì nghỉ hè em thay đổi quá nhiều, hơn nữa chỗ này cách trường học rất xa, không thuận tiện".
"Ừ, ngủ đi". Quý Trạch Tuấn muốn nói lại thôi, lật người đi ngủ.
Lương Hạ nhìn sau lưng Quý Trạch Tuấn, nghĩ đến mấy tháng không được gặp anh, cũng rất cô đơn, Nhưng trong trường thật sự không thể có hành vi nói dối, khắp nơi đều có người chỉ chỉ chỏ chỏ tâm trạng không yên.
Mấy ngày kế tiếp, Lương Hạ luôn đi theo Quý Trạch Tuấn đến văn phòng luật, hằng ngày nấu ít đồ ăn, thỉnh thoảng vào lúc ít người bị Quý Trạch Tuấn chấm mút, tuy bình thường nhưng rất ấm áp.
Thứ sáu là ngày cuối cùng Lương Hạ đến văn phòng luật, cũ