Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư

Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư

Tác giả: Mộc Không Bách

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 134681

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/681 lượt.

ng là sinh nhật Hàng Triệu.
Theo lệ thường, vào buổi chiều mọi người đều rối rít rời đi, về nhà chuẩn bị một chút, buổi tổi tham gia party của Hàng công tử.
Nếu như không phải trước khi đi làm Hàng Triệt mặt dầy nhắc nhở Lương Hạ buổi tối nhớ mang quà đến nhà tặng anh ta, thậm chí Lương Hạ đã quên mất chuyện này.
Không công khai quan hệ có một điểm xấu chính là Quý Trạch Tuấn và Lương Hạ phải chia nhau ra mua quà sinh nhật, lỗ vốn to rồi.
Rốt cuộc Hàng Triệt là công tử của công ty Phú gia, vườn hoa ba tầng trồng hoa đồng tiền rất có phong thái, trước đây phía trước là nước phía sau là cây, khó trách thụ thai ra Hàng Triệt đẹp trai thanh tú động lòng người như vậy.
"Này bây giờ là mấy giờ rồi!". Hàng Triệt từ xa nhìn thấy Lương Hạ, bộp bộp đi đến oán trách, "Tôi hẹn sáu giờ, bây giờ là mấy giờ".
"Chỉ vì chọn quà sinh nhật cho anh, chị đây phải tốn thời gian ở trong cửa hàng bốn tiếng". Lương Hạ quơ quơ cái túi trên tay, tức giận nhìn Hàng Triệt.
"Ai da, cái gì đây hả". Hàng Triệt một điểm cũng không khách khí xé giấy gói quà, "Trời ơi cô lấy trộm hình của tôi".
"Đừng nên xúc động nha".
Lương Hạ giày vò chủ tiệm quà tặng DIY cả buổi chiều mới làm xong quyển lịch bàn này, người khác có thể đặt trước, cũng may là hỏi thăm được Hàng Triệt thích chụp ảnh nên lấy được một số hình của anh ta.
Quan trọng là quà tặng này rất độc đáo mà lại có ích.
"Vì sao cô ăn mặc như này?". Cất quà tặng xong, ánh mắt Hàng Triệt lại chuyển đến trên người Lương Hạ, chỉ là một chiếc áo đầm bình thường.
"Nếu nhìn không thoải mái thì anh đưa tôi một cái, ăn mặc như này là nể mặt anh lắm rồi". Lương Hạ chỉnh lại cầu vai khinh thường nói.
"Cấp trên của cô ở bên trong đấy". Hàng Triệt chỉ chỉ biệt thự sau lưng, "Đi vào ăn cái gì đi".
Lương Hạ đi theo Hàng Triệt vào biệt thự. Woa, so với nhà Quý Trạch Tuấn ở đây phong cách tây hơn nhiều, nhà này đều hướng theo phong cách Châu Âu.
Vợ kiêm trợ lý đến, đương nhiên là Quý Trạch Tuấn bưng ly đồ uống đến hỏi thăm, "Đến muộn hơn ông chủ không phải là nhân viên tốt!".
"Đã tan làm, hình như ông chủ quản lý hơi nhiều". Lương Hạ nhận lấy ly Quý Trạch Tuấn đưa tới, ực mạnh một hớp "Khát chết mất".
Quý Trạch Tuấn vốn là nói đùa, nhưng thấy tay trái Lương Hạ trống trơn ngay lập tức âm trầm, "Cô đi theo tôi ra đây".
Hàng Triệt còn phải đón tiếp người khác, cũng không quá để ý liền rời đi, Lương Hạ không thể làm gì khác hơn là đi sang bên trái với Quý Trạch Tuấn, phía sau vườn hoa vắng lặng.
"Chiếc nhẫn của em đâu?". Từ trước đến nay Quý Trạch Tuấn luôn đi thẳng vào vấn đề không quanh co, chính vì như thếLương Hạ mới có cơ hội ba hoa.
"Cất đi rồi, ở đây đều là đồng nghiệp của anh, làm sao em có thể đeo được". Lương Hạ trịnh trọng trả lời.
Quý Trạch Tuấn tương đối không vui, nhưng mà làm như thế không tốt, "Hừ".
Lần đầu tiên thấy Quý Trạch Tuấn không phản bác được, chỉ có thể phồng má hừ lạnh, Lương Hạ cực kỳ đắc ý, giả vờ khẩy khẩy cái mũi, "Tức giận à nha?".
"Ngang".
Cũng không nhìn một chút xem bản thân mình bao nhiêu tuổi mà còn trẻ con, Lương Hạ cười phát nghẹn, tiếp tục nghiêm mặt nói, "Không phải anh cũng không đeo nhẫn cưới đấy còn gì".
"Cái đấy là ông nội mua".
"Ông nội mua mà không đeo, không hiếu thảo gì cả, nếu như anh chỉ chờ em đeo, em khuyên anh nên từ bỏ hi vọng đi, bây giờ em sắp học nghành kế toán, áp lực nghề nghiệp rất lớn nha".Vẻ mặt Lương Hạ, ánh mắt tràn ngập mù mịt.
"Cho em đi bán tã ý!". Quý Trạch Tuấn chợt hung hãn, mới vừa rồi còn giả vờ làm cậu nhóc đáng thương.
"What?!". Lương Hạ chớp chớp mắt nhìn, tiết tấu có chút thay đổi nha.
Quý Trạch Tuấn vươn tay ra để trước mặt Lương Hạ.
"Đưa cho anh".
"Cái gì?".
"Nhẫn".
"Làm gì?"
"Tịch thu".
“What?”
"Bớt ăn nói linh tinh đi".
Lương Hạ không dám nói đùa nữa, hình như Quý Trạch Tuấn mất hứng, "Ở chỗ này này". Lương Hạ lôi một sợi dây truyền từ trong ngực, lúc Quý Trạch Tuấn kéo ra thì nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương.
Nếu nhìn kĩ thì có thể thấy sợi dây chuyền ở cổ Lương Hạ, Quý Trạch Tuấn không biến sắc nhếch nhếch miệng, "Khụ khụ".
"Không tháo được". Lương Hạ đần độn nghĩ muốn tháo sợi dây chuyền ra nhưng không thành công, không thể làm gì khác hơn là đáng thương nhìn Quý Trạch Tuấn.
"Thế là được rồi". Quý Trạch Tuấn chỉnh lại cà vạt, ngẩng đầu ưỡn ngực đi về phía biệt thự, "Anh đói bụng".
Lương Hạ ngây người hai giây thì hấp tấp đuổi theo.
Trôi qua 20 phút, điện thoại Quý Trạch Tuấn đột nhiên đổ chuông, vì vậy bỏ Lương Hạ ở đây đi ra ngoài nghe điện thoại.
Lương Hạ cũng không quan tâm, đang ăn hăng say, một nam sinh ăn mặc đẹp đi đến bên cạnh, đeo một chiếc kính mắt to hình vằn báo, tóc ngắn màu nâu bị ánh đèn chiếu xuống rất huyền ảo.
"Xin chào". Nam sinh chào hỏi trước tiên.
Lương Hạ ngẩng đầu lên nhìn về phía phát ra âm thanh, hình như hơi quen mắt, còn chưa biết đã gặp đối phương ở đâu liền thay đổi ấp a ấp úng, "Chào, chào".
"Còn nhớ tôi không?". Nam sinh nâng mắt kính, cười yếu ớt nói.
"Có chú