Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341974
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1974 lượt.
ời như vậy.
Dịu dàng như hồ nước mùa xuân, rõ ràng soi lại bóng dáng cô.
Ban đêm ngoài trời tối đen, chỉ có những cái đèn đường cách nhau mười mét tỏa ra những ánh sáng mỏng manh.
Ngoài trời gió lạnh như băng, dường như muốn đông người ta lại tại chỗ, không thể động đậy.
Thư Tình lờ mờ, ngay cả nóng lạnh cũng không cảm nhận được, chỉ có thể như người rơi vào trong mộng, ngơ ngác hỏi người đi bên cạnh: “Thầy Cố? Sao thầy lại tới đây?”.
“Bởi vì em không nghe lời”. Ánh mắt của anh nặng nề nhìn thẳng vào cô, “Rõ ràng tôi đã nói em phải về nhà, vì sao em không về?”.
“Em đã nói không muốn mẹ em phải lo lắng…..”.
Hàng mi của anh rất dài.
Bờ môi của anh rất mỏng.
Đôi mắt anh hẹp dài mà thâm thúy, hai mí mắt vừa đúng, con mắt tối đen như mực, như đá quý nguyên chất mà sang trọng, đủ để hút mọi ánh sáng xung quanh.
Cô không biết tại sao một người đàn ông lại có thể đẹp mắt đến như vậy, càng không hiểu tại sao đêm nay anh càng đẹp hơn so với trước kia nhiều lắm.
Mà lúc này, anh hơi lùi về sau một bước, “Tốt lắm”.
Đôi tay rời khỏi cổ cô, trên khăn quàng cổ vẫn còn vương lại chút hơi ấm từ tay anh, ấm áp mềm mại, trong buổi tối rét lạnh như vậy lại an ủi cô.
Anh nói: “Đi thôi”. Sau đó dáng người cao ngất bước về phía trước.
“Đi đâu?”. Cô như người vừa trong mộng mới tỉnh, bước nhanh bám theo.
“Lạnh như thế này chẳng lẽ muốn tôi ở ngoài đường một đêm với em?”. Anh hết cách, cười hai tiếng, “Thư Tình, em học cách đối nhân xử thế đó của ai vậy?”.
“… Vậy em đưa thầy đến khách sạn là được”. Cô lựa chọn xem nhẹ câu nói cuối cùng của anh, sau đó lại nhắc nhở với anh một câu, “Nhưng mà em nói trước, em không mang nhiều tiền như vậy để mời thầy ở khách sạn đâu!”.
Cố Chi rất muốn cười lớn ra tiếng, nhưng mà người trầm ổn như anh, đương nhiên không làm chuyện không có phong cách đó, vì thế anh chỉ mỉm cười nói: “Không có việc gì, tôi có mang tiền, mặc dù tiền tôi mang không đủ để ở hai phòng đơn, nhưng một phòng giường lớn là có thể”.
Chân sau của Thư Tình lảo đảo một cái, “Cái gì?”.
Giọng nói Cố Chi nghe qua thật bất đắc dĩ, “Cho nên tôi đành phải cố chen lấn cùng em, ngủ qua một đêm vậy”.
Ánh mắt Thư Tình lập tức thay đổi, “Thầy Cố, thật ra tinh thần em rất tốt, không buồn ngủ, hay là chúng ta trở về quán net và tiếp tục lên mạng đi. Con người của em rất kỳ lạ, xem phim mà không xem được kết cục thì sẽ ngủ không yên, em sợ cả đêm lăn qua lộn lại sẽ ảnh hưởng đến thầy --”.
Rốt cuộc, Cố Chi không nhịn được nữa, phì cười ngắt lời của cô.
Thư Tình nhìn vẻ mặt mỉm cười của người đàn ông trước mặt, rốt cuộc cô cũng ý thức được một chuyện: Dường như, đại khái là -- cô bị đùa giỡn rồi hả?
Cuối cùng hai người vẫn vào phòng đôi, khoảng cách giữa hai giường đơn rất an toàn.
Khi ở quầy đăng ký, ngời phục vụ nghi ngờ lặp lai câu nói “Phòng đôi” trong miệng Cố Chi, sau đó lại tốt bụng giải thích một phen: “Xin lỗi, phòng đôi là phòng hai giường đơn, có phải ngài muốn gọi phòng hai người nằm không?”.
Thư Tình đỏ mặt, vội vàng nói lớn: “Không không không, là phòng đôi”.
Cố Chi nhìn cô một cái, không nói gì, cho đến khi nhận chìa khóa, bước vào trong thang máy sáng ngời, mới làm như không có việc gì nói một câu: “Vừa rồi em dọa người phục vụ rồi”.
“.... Có sao?”.
“Có, vẻ mặt đó của em, cho đến nay tôi chỉ thấy ở trên mặt của hai người”.
Trực giác nói cho cô biết, chờ đợi cô sẽ không phải cái gì hay ho, nhưng miệng cô vẫn hỏi một câu: “Hai người kia là?”.
“Đổng Tồn Thụy phá lô cốt địch, và Hoàng Kế Quang”.
(* Đổng Tồn Thụy là một vị anh hùng Trung Quốc, hy sinh thân mình gài mìn phá hủy lô - cốt địch.
** Hoàng Kế Quang sinh nằm 1931 sống ở huyện Trung Giang tỉnh Tứ Xuyên, là thông tín viên của đoàn 9 sư 135, là lính tình nguyện của quân đội Trung Hoa nhân dân. Ngày 19 tháng 10 năm 1952, ông hy sinh tại khu vực núi Thượng Cam, cao 597.9 tại Triều Tiên. Ông được lãnh đạo cơ quan ghi công hạng nhất, trao tặng danh hiệu “Đặc biệt dành cho anh hùng”)
“.....”.
“Vẻ mặt này....”. Anh dừng một chút, làm như hiểu ra, cuối cùng mỉm cười, “Nếu lúc trước em tìm tôi muốn xin trọng tâm mà dùng vẻ mặt này, nói không chừng tôi sẽ nghĩ rằng em thật sự ôm quyết tâm phải chết và tin rằng cách mạng tất thắng, chuẩn bị tiến hành việc mổ bụng, có lẽ tôi cũng chắp tay đưa trọng tâm môn học rồi”.
Thư Tình yên lặng trầm tư một lát, “Bây giờ em làm một lần nữa còn kịp không?”.
Thang máy “dinh” một tiếng mở cửa ra, người đàn ông bên cạnh không vội vàng đi ra ngoài, ngược lại quay đầu nở nụ cười điên đảo chúng sinh, “Thư Tình, cô nam quả nữ sống chung một phòng, trong thời điểm này nếu em liều mình vì nghĩa, vẻ mặt anh dũng không sợ, tôi sẽ cảm thấy em đang ám chỉ tôi làm một chút việc không đơn thuần với em”.
Việc..... không đơn thuần....
Chỉ trong nháy mắt đó, Thư Tình cảm thấy, dường như Cố Chi không lúc nào không thể vì một ngày quan sát cô mổ bụng mà dùng hết sức lực nói chuyện thân thiết vớ