Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341975
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1975 lượt.
báo chí cũ, hộp giấy bán bên ngoài, còn có quần áo xốc xếch trên đất.
Đối mặt với thảo phạt của cậu, Lý Thần chỉ tựa vào khung cửa, tựa tiếu phi tiếu nói một câu: “Mọi người đều là ra ngoài chơi, cần gì phải nghiêm túc như vậy. Hôm nay tôi thích cậu, ngày mai anh ta yêu thích tôi, ở chung một chỗ đâu phải là chuyện một đêm?”.
Vẻ mặt Dư Trì Sâm rất đáng sợ, Lý Thần bất tri bất giác hỏi một câu: “Tôi nói, cậu sẽ không tưởng thật chứ? Dù sao tiền đi du lịch cũng là cậu trả giúp tôi, nếu như muốn tìm tôi mà nói, xin lỗi, muốn tiền không có, muốn chết thì tôi có một cái mạng”.
Hắn ta còn buông buông tay, vì không có cách nào.
Nói thật, hắn ta nghĩ là Dư Trì Sâm bỏ tiền ra dẫn hắn ta đi chơi một chuyến, ít nhất hắn cũng phải bồi cậu ấy mấy đêm, ai ngờ trong thế giới gay phức tạp lại gặp được một người đơn thuần như vậy, ngay cả hôn nhẹ cũng sẽ đỏ mặt tới mang tai.
Quả thật là một câu bé ngây thơ.
Dư Trì Sâm đánh một quyền vào mặt hắn, trong phòng có một người đàn ông lao ra, tuổi cũng không nhỏ, vóc người cũng lớn, vì vậy hai chọi một, Dư Trì Sâm lại cao không tới 1m8, vóc người thon gầy, không ngoài ý muốn, cậu ấy bị ngược rất thê thảm.
Vì vậy trước đó bác gái hàng xóm ra đổ rác, cửa nhà Lý Thần còn có một người ngọc thụ lâm phong tiêu sái đẹp trai, cũng thành đồ bỏ sau khi trở về, trên đất là một thi thể khoác da người.
Gần mười phút sau, 120 tới, kéo “thi thể” của Dư Trì Sâm đi bệnh viện, trải qua kiểm tra, gãy xương tay, dây chằng bắp đùi bị thương, những chỗ còn lại đều là bị thương ngoài da.
Sau đó Dư Trì Sâm gọi điện miêu tả cho Tần Khả Vi: “Nghe nói lúc 120 chạy tới, cả người tớ co quắp ngã dưới đất”.
Khi Thư Tình vào phòng bệnh theo địa chỉ Tần Khả Vi gửi, sửng sốt không nhận ra được người mặt mũi sưng lên còn được bôi thuốc là Dư Trì Sâm.
Cậu ấy đang rất cố gắng với tay lấy di động trên tủ đầu giường.
Nghe thấy tiếng bước chân, cậu ngẩng đầu nhìn lên, sau khi thấy rõ người tới, sắc mặt biến đổi, cậu bụm mặt: “Nhận lầm rồi”.
Chết tiệt, rõ ràng cậu đã dặn đi dặn lại chuyện như thế này không thể nói cho Thư Tình biết!
Cậu nên sớm biết Tần Khả Vi sẽ bán đứng cậu!
Không nghe thấy đối phương trả lời, cậu lại từ từ bỏ tay xuống, nhếch miệng cười nhưng đồng thời lại bị đau đến nhe răng trợn mắt, chột dạ nói: “Tớ biết cậu định đánh tớ, nhưng trước khi đánh cho tớ xin nửa tháng chữa thương, sau đó đánh tớ cũng được.... Nhưng tốt nhất là đổi bệnh viện, ở đây thật không tốt lắm”.
Thư Tình hận đến nghiến răng, cô tình nguyện là mình bị đánh thành như vậy, còn hơn là bị người ta ngược thân còn ngược thân!
“Cậu có bệnh à? Sống hơn hai mươi năm, toàn bộ người đàn ông tốt trên thế giới cậu không tìm, hết lần này tới lần khác lại tìm cái người buồn nôn nhân nhất. Tớ đã nói với cậu từ lâu là hắn ta tác phong bất chính rồi, cậu coi lời nói của tớ như gió thoảng bên tai phải không?”.
Sắc mặt Dư Trì Sâm trắng nhợt, gân cổ lên cãi: “Trước khi lên giường ai mà biết trước được đối phương có phải xử nam hay không? Lúc đầu tớ đâu biết hắn ta là người như thế, nếu không cũng sẽ không đổi máy tính ba mua cho lấy tiền giúp hắn mua vé máy bay!”.
Ánh mắt của cậu hơi hồng, giọng nói cũng cố gắng đè nén nỗi khổ, vì vậy đỏ mặt tía tai la ầm lên: “Lúc lão tử tìm hắn, đã chuẩn bị cả bao ngừa thai, kết quả là hắn ta nói với lão tử là chưa bao giờ dùng thứ đó, không cùng một loại người với lão tử! Con mẹ nó có biết cái đồ này đắt thế nào không? Lại không thể đem bán! Nói sớm một chút sẽ chết ——”.
Giọng nói bị mắc kẹt lại.
Chương này dài dã man í ~ Chia làm 3 phần nha ~ còn 1 phần nữa mí hết chương
Nguyên nhân là Cố Chi dừng xe ở bãi đỗ xe nên đến chậm một chút đang khoan thai đi tới cửa phòng bệnh, Dư Trì Sâm cả kinh, trên mặt lúc đỏ lúc trắng, sau đó sửng sốt há hốc miệng không thể nói ra một chữ nào.
Cố Chi bình tĩnh nhìn cậu ta một cái, sau đó nói với Thư Tình: “Tôi đi nói chuyện với bác sĩ một chút, hai em cứ nói chuyện”.
Hai em cứ nói chuyện....
Hai em cứ nói chuyện....
Dư Trì Sâm vẫn còn ở trong trạng thái tắt điện.
Nói chuyện cái rắm ấy mà nói chuyện, cậu chỉ hận không thể chết trên xe cứu thương 120, chân đạp trên con hạc đi về hướng Tây, như thế sẽ không lưu lạc đến đây!
Cố Chi đi vào phòng làm việc bác sĩ, gõ gõ cánh cửa đang mở.
Bác sĩ đang ghi chép tuổi khoảng ba mươi, nhanh chóng quay đầu lại, “Chuyện gì ——”, nói được một nửa, anh ta chợt dừng lại kinh ngạc kêu một tiếng, “Cố Chi?”.
... ........
Cố Chi nhận ảnh chụp CT của Dư Trì Sâm từ tay Dịch Thính Phong, anh cầm lên, hướng về phía ánh sáng nhìn một chút, sau đó nói: “Tốt rồi, không phải là vấn đề nghiêm trọng, chẳng qua là bị gãy xương cấp độ thấp, bó thạch cao nghỉ ngơi một quãng thời gian là không có vấn đề gì”.
Anh đặt ảnh chụp lên bàn, “Những vết thương ở chỗ khác thì sao?”.
“Dây chằng bắp đùi bị kéo thương, cũng không nghiêm trọng, trong khoảng thời gian này không thể vận động mạnh, sau này cũng phải chú ý hồi phục, nếu không việc dễ dàng sẽ thành khó giải quyết”. Dịch Th