Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341973
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1973 lượt.
ính Phong cười nói, “Cậu bé đó là...”.
“Học trò tôi”.
“Học y?”.
Cố Chi cười cười, “Không, là học Tiếng Pháp”.
“Tiếng Pháp?”. Dịch Thính Phong lắp bắp kinh hãi, “Cậu bây giờ.... không ở Bắc Kinh hả?”.
“Đâu chỉ không ở Bắc Kinh, tôi đã không cầm dao nhiều năm nay”.
Giọng nói Cố Chi lưa thưa bình thường, lại khiến Dịch Thính Phong không nói được gì một thời gian thật dài, cuối cùng anh ta bật cười vỗ vai anh.
“Tiểu tử, cậu học nói giỡn từ khi nào vậy?”.
Cố Chi mỉm cười nhìn anh, “Lúc nào thì tôi lấy chuyện như vậy ra nói giỡn?”.
Vẻ mặt Dịch Thính Phong chậm lại, “Là thật? .... Đã xảy ra chuyện gì? Mấy năm nay cậu không liên lạc với tôi, tôi cứ nghĩ là cậu bận rộn chạy trong nước và nước ngoài, vừa là trụ cột chính ở bên kia, cho nên không để ý tới nhân vật nhỏ bé như tôi, làm sao lại... làm sao lại ngay cả dao cũng không cầm?”.
*
Lúc Cố Chi trở lại phòng bệnh, Thư Tình đã ồn ào xong với Dư Trì Sâm rồi, bệnh nhân nằm trên giường thở phì phì, nằm ngửa hình chữ bát (八), nhìn chằm chằm trần nhà không nói lời nào, còn cô an vị ngồi trên ghế salon, mắt lạnh nhìn bộ dạng ngốc nghếch của Dư Trì Sâm.
“Tôi đã xem qua ảnh chụp CT của cậu ấy, bị thương không nặng, giai đoạn sau chủ yếu phải nghỉ ngơi tốt”. Cố Chi đi tới bên cạnh Thư Tình.
Cô buông tay cười một tiếng, “C\' est domage”. (Thật đáng tiếc)
“Cậu cút, cậu cút đi!”. Dư Trì Sâm quát.
“Vậy thì tốt, cậu nghĩ là ai nguyện ý nhìn bộ dạng muốn chết không sống của cậu!”.
Thư Tình đứng lên, cắn răng nghiến lợi đi ra ngoài.
Không ngờ được đi tới một nửa, người trên giường lại lớn tiếng hô, “Này, ít nhất trước khi đi phải để tiền thuốc thang lại chứ?”.
“Ha ha?”. Thư Tình mặt không đổi quay đầu lại. “Mới vừa rồi ai nói tình nguyện đời này không biết tôi, xin hỏi vị đại ca này, mẹ anh không dạy cho anh biết không nên tiếp nhận ý tốt của người lạ sao? Bèo nước gặp nhau, đều là khách trên quê người, tại sao tôi phải giúp anh?”.
Dư Trì Sâm ủy khuất nói: “Cùng là người lưu lạc nơi chân trời, gặp nhau cần gì phải quen biết.....”.
Cố Chi đỡ trán.
Những lời nói không có dinh dưỡng này, tốt nhất là nên ít nghe hơn.
Anh kéo cánh tay Thư Tình, lôi cô ngồi về ghế salon, “Có gì thì nói đàng hoàng”.
“Nhưng mà cậu ta ——”.
“Mới vừa rồi ở trên đường ai là người lo lắng đến nỗi tay chân luống cuống?”.
“Nhưng mà cậu ta ——”.
“Cậu ấy bị thương”.
“Nhưng mà cậu ta ——”.
“Không chỉ là thân thể”. Anh nói chậm, mỗi từ một lần, lại một lần nhắc nhở cô.
Thư Tình không nói gì nữa, trầm mặc nhìn người trước mặt.
Ánh mắt của anh trầm tĩnh mà thâm thúy, mang theo sức thuyết phục khiến người khác phải làm.
Thư Tình cúi đầu nhìn chân, mãi lúc sau mới nhỏ giọng nói một câu: “Em biết rồi”.
Cố Chi đi tới một bên, nhìn cô đi tới bên cạnh giường bệnh, sau đó nhỏ giọng hỏi Dư Trì Sâm: “Cậu có đau không?”.
Dư Trì Sâm chỉ kém nước khóc rống lên chảy nước mắt, giống như cô vợ nhỏ dùng tay phải không bị thương lau nước mắt, “Đau đến nỗi không muốn sống rồi....”.
“Vậy thì cậu đi chết đi!”. Cửa phòng bệnh đột nhiên truyền đến một giọng nói, mặt Tần Khả Vi đỏ lên, nổi giận đùng đúng rống lên một câu.
Ánh mắt Dư Trì Sâm sẽ nhắm lại.
Thần ơi, lại một người nữa.....
*
Cơm trưa là cơm Cố Chi mang từ phòng ăn bệnh viện về, nhân lúc anh không có ở đó, Tần Khả Vi và Dư Trì Sâm đều đem hướng câu chuyện chuyển về phía Thư Tình.
Đối mặt với hai người bọn họ, Thư Tình cũng không cần thiết phải che che giấu giấu, vì vậy cô tóm tắt đơn giản mọi chuyện đã xảy ra, dĩ nhiên một chút vấn đề khiến người ta suy nghĩ xa xôi đã được cô tỉnh lược.
Ví như tối qua hai người họ ngủ chung một phòng.
Dù sao Cố Chi vẫn là thầy của bọn họ, về chuyện của anh, Thư Tình nói cũng có chỗ cố kỵ.
Tần Khả Vi chắt lưỡi hít hà, “Hơn nửa đêm còn tới tìm cậu, đã sớm vượt qua phạm vi một thầy giáo đối với học sinh? Chẳng lẽ.....”. Cô quan sát trên dưới Thư Tình vài lần. “Chẳng lẽ thầy Cố bị đục thủy tinh thể rồi?”.
Thư Tình nghiêm mặt, vừa nhìn ra ngoài cửa, lo lắng Cố Chi sẽ trở lại, vừa làm bộ xắn tay áo đánh người, “Lời như vậy ít nói càn đi!”.
Nhưng trong đáy lòng lại có một chút kích động.
Không kiềm chế được phần không yên tĩnh và mong đợi.
Sau khi Cố Chi đưa cơm tới thì nhận được một cuộc điện thoại, ở bệnh viện có một ca bệnh quan trọng cần anh tham dự.
Trước khi đi, anh nói với Thư Tình một tiếng: “Tối nay liên lạc”.
Sau khi tay Dư Trì Sâm bó bột lại là có thể xuất viện, nhưng bộ dạng này cậu không dám về nhà, sống chết cũng cầu xin Thư Tình và Tần Khả Vi chứa chấp cậu.
Thư Tình cười cười: “Xin lỗi, thức ăn của nhà tớ không nuôi nổi động vật ăn thịt. Tự cậu ở viện vài ngày, dưỡng tốt những vết thương trên mặt, xong chỗ đó thì lại về. Tay này nói ngã cũng được, đụng cũng được, tóm lại phải về nhà khai báo rõ ràng với ba mẹ”.
Tần Khả Vi gật đầu: “Trên đường tớ đến đây đã gọi điện cho mẹ cậu, nói cậu đến nhà tớ chơi mấy ngày, Thư Tình nói đúng, vết thương trên mặt lành thì cậu về đi, đừng để ba mẹ cậu lo lắng