Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Láng Giềng Của Ánh Trăng

Người Láng Giềng Của Ánh Trăng

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342519

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2519 lượt.

ìn thấy một người phụ nữ đứng ở góc tường. Cô vẫn đeo mạng che mặt, chỉ để lộ đôi mắt như hôm đó.
Trước kia, Mục Nham không biết, hóa ra ánh mắt của phái nữ cũng có thể chứa đựng nhiều tâm tình phức tạp cùng một lúc như buồn bực, hiếu kì, cố gắng trấn tĩnh….
Thân hình mảnh mai và yếu ớt toát ra vẻ cô đơn của cô khiến anh bất giác mềm lòng. Anh có chút áy náy, không hiểu hôm trước có phải mình đã quá nặng lời hay không. Vốn không phải là người biết cách an ủi phụ nữ, anh chỉ mỉm cười với cô rồi dịu dàng mở miệng: “Cô có uống trà không?”.
Thanh Tri thầm nghĩ: Tại sao người này lại cười với mình? Anh ta quả nhiên vô cùng kì lạ.
Ngoài miệng, cô thản nhiên đáp: “Tùy anh”.
Mục Nham đứng dậy đi pha trà cho cô thật. Thanh Tri liếc anh một cái: “Anh không hạ độc đấy chứ?”.
Anh liền uống một hớp rồi đưa cốc trà cho cô. Thanh Tri cầm lấy, muốn uống nhưng chợt nhớ ra đối phương vừa chạm môi vào cốc. Cuối cùng, cô vẫn uống từng ngụm nhỏ, thầm nghĩ: Liệu có phải anh ta cố ý không nhỉ? Lẽ nào đến nụ hôn gián tiếp cũng không biết? Nhìn vẻ mặt thật thà của anh ta, chắc là chẳng nghĩ tới.
Về chuyện xuyên qua không gian, Thanh Tri đã đọc khá nhiều sách nên lần trước anh ta vừa nhắc tới, cô liền hiểu ra ngay. Thế là cô thắc mắc: “Tại sao anh biết tôi có vết nứt thời không?”.
Mục Nham đáp: “Xin lỗi, tôi tạm thời không thể nói rõ nguyên nhân với cô”.
Thanh Tri đột nhiên đặt cốc trà xuống bàn rồi nhảy ra ngoài cửa sổ.
“Khoan đã!” Mục Nham đuổi theo nhưng bên ngoài đã chẳng còn bóng dáng người con gái đó.
Tối hôm sau, khi đến phòng nghiên cứu, Mục Nham phát hiện Phó Tông Tư đang dọn dẹp bàn làm việc bừa bộn, đầy hoa cỏ, bùn đất. Nhìn thấy anh, Phó Tông Tư cất giọng nghi hoặc: “Hôm qua, tâm trạng của cậu tệ lắm à?”.
“Sao anh lại hỏi vậy?” Mục Nham không hiểu.
“Những thứ này không phải do cậu bày ra à?”
Mục Nham ngẩn người, mỉm cười: “Tất nhiên không phải.”
“Là ai thế?”
Mục Nham lặng thinh, trong đầu hiện lên đôi mắt ngạo mạn và bướng bỉnh của cô gái. Sao cô có thể không nói lí lẽ đến mức này?
Vài ngày sau, Mục Nham không nhìn thấy cô. Thế nhưng, anh luôn có cảm giác bị ai đó theo dõi. Anh ra vào nhà họ Thẩm, đi thăm Giám đốc Chu hay đi dạo bên bờ sông, hình bóng đó vẫn bám theo anh từ phía xa. Mỗi khi anh ngoảnh đầu, cô đều lập tức biến mất.
Thế là một hôm, Mục Nham lên núi một mình. Ngọn núi rất cao lại trong khí trời nắng chói chang nên toàn thân Thanh Tri đã đổ mồ hôi. Khó khăn lắm mới lên đến đỉnh núi, cô nấp trong một bụi cây quan sat người đàn ông cao gầy phía xa xa. Cô thực sự muốn xông ra đạp cho anh ta một phát. Đang yên đang lành tự nhiên leo núi, anh ta cố ý “chơi” cô đấy à? Cô cũng đúng là bị thần kinh rồi, việc gì phải cả ngày bám theo anh ta như thế này cơ chứ? Muốn biết bí mật của đối phương, chỉ cần đột ngột xuất hiện rồi kề dao vào cổ anh ta là được. Lần trước, cô cũng dùng cách này bắt được tên cướp sát hại bà già vô tội còn gì?
Đang chìm trong suy tư, Thanh Tri đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh đột nhiên ập đến. Cô còn chưa kịp phản ứng, cổ tay đã bị nắm chặt. Toàn thân hóa đá trong giây lát, Thanh Tri ngẩng đầu, phát hiện khóe mắt Mục Nham thấp thoáng ý cười. Cô ra sức vùng vẫy nhưng không thể thoát khỏi bàn tay người đàn ông.
“Tại sao anh lại ở đây?”.
“Tại sao cô lại ở đây?”.
Hai người đồng thời mở miệng.
Mục Nham thật thà trả lời: “Tôi từ bên kia vòng quan bên này”.
Thanh Tri không trả lời mà cất giọng lạnh lùng: “Anh mau buông tay ra!”
Mục Nham do dự nhưng vẫn nắm tay cô.
Thanh Tri cười cười: “Nam nữ thụ thụ bất thân, không ngờ anh là hạng người này”.
Anh lập tức buông tay, Thanh Tri liền quay gót bỏ chạy. Nhưng vì quá vội vàng và căng thẳng nên cô trượt ngã xuống đất, mắt cá chân đập vào hòn đá sắc nhọn. Cô chau mày, muốn đứng lên nhưng mắt cá chân đau nhói. Cô liền kéo ống quần lên xem, quả nhiên đã bị chảy máu.
Mục Nham đứng đằng sau Thanh Tri. Đập vào mắt anh là cổ chân trắng nõn không chút tì vết của cô. Anh đột nhiên rất muốn ngắm gương mặt cô. Vào thời khắc này, tuy không đeo mạng che mặt nhưng cô đội một cái mũ có tấm màn mỏng phía trước nên anh chỉ có thể lờ mờ thấy đường nét thanh tú ẩn hiện bên trong.
Cảm nhận được cái nhìn chăm chú của anh, Thanh Tri vừa xấu hổ vừa tức giận, vô thức trừng mắt với anh.
Mục Nham ngồi xổm xuống trước mặt cô, cất giọng chân thành: “Tại sao cô lại tức giận?Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì?”
“Anh biết bí mật của tôi nhưng lại không nói cho tôi biết bí mật của anh. Điều này không công bằng chút nào?”.
Mục Nham im lặng.
“Không nói thì thôi.” Thanh Tri vừa đứng lên, anh đã phản ứng thật nhanh, giơ tay đỡ cô. Cô mất đà lao vào ngực anh. Mùi đàn ông xa lạ bủa vây, Thanh Tri liền đỏ mặt: “Anh mau bỏ tay ra đi!”.
Mục Nham cúi xuống nhìn cô. Thân thể cô tỏa ra mùi mồ hôi lẫn mùi thơm dìu dịu của một loài hoa nào đó.
“Cô bị thương rồi.” Anh nói: “Để tôi giúp cô xử lý. Đừng động đậy”.
Đáng lẽ phải từ chối nhưng không hiểu sao Thanh Tri lại ngoan ngoãn ngồi xuống. Mục N