Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342518
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2518 lượt.
không?” Tiếng sụt sịt của mẹ cô vọng tới.
Quãng thời gian tiếp theo, Thanh Tri không còn đột nhập vào nhà người khác ăn trộm đò nữa cho tới hôm mẹ cô bỏ đi. Năm đó, cô mới mười lăm tuổi. Dù cực nhọc cỡ nào, bà Hạ cũng muốn cô làm một người một người lương thiện và chính trực, nhưng bà lại không thể kháng cự lại tình yêu. Sau mấy năm vò võ nuôi con, cuối cùng, bà cũng yêu một người đàn ông khác. Người tài xế taxi bằng lòng sống cùng bà nhưng với điều kiện không được mang theo con cái.
Một buổi sáng mưa tầm tã, Thanh Tri nằm trên giường, nghe tiếng mẹ rón rén thu dọn hành lý rồi đi đến trước cửa phòng cô, đứng đó hồi lâu. Cuối cùng bà cũng đẩy cửa đi vào. Thanh Tri liền nhắm mắt, cảm giác đôi môi mẹ chạm nhẹ vào trán mình rồi một giọt nước mắt lăn dài. Cô cố gắng nhẫn nhịn để không rơi lệ.
“Mẹ đi đi!” Cô nhủ thầm: “Bắt đầu cuộc đời mới của mẹ đi! Con có thể sống một mình, vì dù sao cũng chẳng có gì khác biệt”.
Sau khi người mẹ bỏ đi, Thanh Tri bắt đầu cuộc sống bắt đầu thuộc về bản thân. Trong nhà trở nên bừa bộn nhưng cô không thích dọn dẹp. Tình trạng đồ đạc lộn xộn khiến cô có cảm giác không gian được lấp đầy, được an toàn.
Số tiền mẹ để lại chỉ đủ thanh toán học phí, thế là cô bắt đầu xuyên tới những nơi có thể lấy đồ vật mà cô yêu thích.
Dần dần, cô trở nên thành thạo và cẩn thận hơn, không để lại bất cứ dấu vết nào, cũng chẳng ai phát hiện ra.
Tất nhiên, cô chỉ lấy đồ của nhà giàu, giữ lại một phần nhỏ cho mình, còn phần lớn cô phát cho người nghèo, người vô gia cư và trại trẻ mồ côi.
Thanh Tri dần dần thích cuộc sống tự do tự tại, có thể kiểm soát tất cả như vậy. Cô cũng bắt đầu ghét ban ngày, chỉ thích ban đêm. Nhiều lúc, cô bỏ ra mấy ngày liền, tốn nhiều công sức để tới một bờ biển xa xôi. Ngắm tinh tú xán lạn trên bầu trời đêm, cô tự hỏi, không biết mình là giống loài gi? Liệu có phải là người ngoài hành tinh hay không? Liệu một ngày nào đó liệu có phi thuyền của người ngoài hành tinh đến đón cô rời khỏi trái đất cô độc và vô vị này hay không?
Nhà họ Thẩm là triệu phú hàng đầu của thành phố nên khu biệt thự của họ là nơi Thanh Tri thường viếng thăm nhất. Cô từng ăn trộm tiền, vàng bạc, đồ trang sức, đèn, thậm chí còn đào mấy cây hoa hình thù kì dị ở đó mang đi nữa. Một lần, Thẩm Gia Minh mua chiếc tivi 70 inch màn hình siêu mỏng về nhà, đúng lúc Thanh Tri muốn xem cúp bóng đá thế giới, thế là đêm đến, cô mệt bở hơi tai mới lôi được chiếc tivi đó về căn hộ nhỏ của mình. Cũng chính vì thế, trong nhà họ Thẩm mới xuất hiện tin đồn trong nhà có ma.
Lần đầu Thanh Tri nhìn thấy Mục Nham là một buổi đêm thanh vắng, yên tĩnh. Về số người sống ở Thẩm gia, cô đã nắm rõ từ lâu. Ngoài bố con họ Thẩm còn có mười mấy người giúp việc, một đám vệ sĩ và một nhà khoa học vô vị tên là Phó Tông Tư. Vì vậy, khi bắt gặp một người đàn ông trẻ đứng bên bờ hồ, cô đã rất tò mò nên giấu mình trong bụi cây quan sát anh ta.
Anh có thân hình cao gầy, mặc áo sơ mi trắng và quần âu đơn giản. Toàn thân anh toát ra một vẻ nghiêm túc và nho nhã. Gương mặt nhìn nghiêng nghiêng của anh không phải quá đẹp trai nhưng ngũ quan tương đối sáng sủa.
Anh đứng bên bờ hồ làm gì nhỉ? Thanh Tri nhẫn nại chờ đợi.
Đúng lúc này, anh cất giọng dịu dàng: “Người đóng giả ma quỷ ở Thẩm gia là cô phải không?”. Vừa nói, anh vừa ngoảnh đầu về phía cô. Thanh Tri nhìn thấy đôi mắt đen tuyền, bình tĩnh như mặt hồ phẳng lặng, tựa như có thể xuyên qua màn đêm và tấm mạng che mặt của cô.
Rơi vào tình huống này, cô nên lập tức bỏ đi để tránh bí mật bị tiết lộ mới phải. Thế nhưng hôm đó, không biết ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại thong thả bước ra khỏi bụi cây, cất giọng lạnh nhạt: “Tôi không hiểu anh đang nói gì nữa”.
Người đàn ông ngây ra: “Thì ra, cô…”
Thanh Tri giật mình thon thót.
Anh lại cất giọng ôn hòa: “Thì ra cô có vết nứt thời không”.
Xung quanh vô cùng yên tĩnh nhưng Thanh Tri tựa như đang ở giữa cơn sóng to gió lớn. Cô không hiểu sao người đàn ông này có thể nhận ra bí mật sâu kín của cô.
Rất lâu sau này, cô mới biết, đôi mắt của người đàn ông đến từ nền văn minh vô cùng tiên tiến này có thể nhìn rõ rất nhiều thứ, bao gồm sự chuyển động của các ngôi sao, tốc độ suy vong của mặt trời…Vết nứt thời không của cô chỉ là vấn đề nhỏ. Tuy nhiên, vì quá lương thiện nên anh không nhìn thấu lòng dạ con người.
Khi ấy, lần đầu tiên trong đời, Thanh Tri hoảng loạn đến thế. Người đàn ông im lặng hồi lâu, ánh mắt vụt qua tia thương xót: “Cô đừng ăn trộm đồ nữa”.
Thanh Tri bất giác đỏ mặt, trừng mắt với anh rồi biến mất trong ánh sáng bạc. Kể từ thời khắc đó, trong đầu cô thường hiện lên gương mặt của người đàn ông. Sau một hồi đắn đo, cuối cùng, cô quyết định theo dõi và tìm hiểu đối phương, vì đây là lần đầu tiên cô gặp được một người còn kì lạ hơn cả bản thân.
Vài hôm sau, cũng vào một buổi tối tĩnh mịch, Mục Nham ngồi trong phòng nghiên cứu ở nhà họ Thẩm xem tài liệu. Bóng đèn trên đỉnh đầu chiếu xuống, bóng hình anh đổ dài dưới mặt đất. Vào một khoảng khắc nào đó, anh đột nhiên ngẩng đầu liền nh