Tác giả: Tinh Oánh Tinh Oánh
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341267
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1267 lượt.
con trai một cái, “cô giáo Thái đã sớm nói cho ta biết phó thị trưởng Trương chính là cậu út của cô ấy, con còn không mau nói xin lỗi với phó thị trưởng Trương.”
“Là thật, anh ta thật sự là cậu út của em.” Hoạt Tích Niên bỗng cao hứng, không quan tâm cả người mình đều là nước trái cây, lại muốn tiến lên túm lấy Thái Niểu hỏi rõ.
Trương Cảnh Trí đã mất hứng rồi, mang theo Thái Niểu lui về phía sau một bước, né tránh anh ta. Hoạt Tích Niên mới nhớ tới vết bẩn trên người mình, cũng không tức giận, ngu ngơ cười cười. “Tiểu Điểu, hôm nào chúng ta nói tiếp. Còn nữa, phó thị trưởng Trương, thật xin lỗi, là lỗi của tôi, thật xin lỗi.”
Hoạt Trình mất hết mặt mũi, chỉ đành phải dắt con trai mau rời khỏi chỗ này.
MC bữa tiệc chuyển chủ đề, bữa tiệc lại khôi phục lại trạng thái bình thường, mọi người ăn ăn uống uống, chờ đợi thời gian bán đấu giá từ thiện.
Vẻ mặt Thái Niểu chán nản, tự trách bản thân thiếu kiên nhẫn, nhìn Trương Cảnh Trí đã khôi phục thái độ như thường, vẫn là nhịn không được nói: “Cậu út, con nói như vậy có gây ra phiền toái gì cho cậu không ạ.”
“Con thử nói xem?” Trương Cảnh Trí mặt không biểu cảm hỏi lại.
Thái Niểu thiếu chút nữa khóc lên, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện nên nhiều nếp nhăn chẳng khác gì mảnh khăn lau, làm Trương Cảnh Trí không nhịn được cười thành tiếng, giơ tay lên ót nàng hung hăng đánh nhẹ một cái, “Chọc con thôi, đồ ngốc.”
“Cậu út!” Thái Niểu giậm chân, “Cậu cũng biết là con rất sợ sẽ ảnh hưởng tới cậu mà.”
“Con là bị lão Thái nhà con làm cho ám ảnh rồi.” Trương Cảnh Trí lắc đầu nói.
Thái Niểu cười trộm, “A, thì ra cậu ở sau lưng lén gọi ba con là lão Thái, lúc con còn nhỏ cậu lại rất lễ phép mở miệng một tiếng tài xế Thái. Làm hại con gọi theo liền bị em trai đánh, nói là không có lễ phép không biết làm gương.”
Lúc trước gọi tài xế Thái, cách gọi ngày trước sợ là không tốt nên đổi cách xưng hô rồi. Trương Cảnh Trí cười cười, cách xưng hô vừa rồi còn thua quá khứ. Thái Niểu tự nhiên không nghĩ tới tâm tư của anh, nhìn đứng ở trung tâm xã giao với mọi người, thành thạo, tự đáy lòng cảm thấy bội phục. Nếu là cô, chỉ sợ đã mệt mỏi, căn bản là không biết xã giao như thế nào.
Sau khi dạ tiệc từ thiện kết thúc, Trương Cảnh Trí tự mình đưa cô về nhà, sau khi xuống xe, anh gọi Thái Niểu. “Tiểu Điểu, gần đây ở phòng thị chính tổ chức dự tuyển vị trí phúc lợi, con có muốn tham gia không?”
Thị chính! Đó không phải nơi làm việc của cậu út. Thái Niểu lập tức lắc đầu, “Cho dù thi đậu, cha con cũng sẽ nói con dựa vào quan hệ, sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con, không phải nói đùa.”
“Quên đi. Trở về ngủ sớm một chút.” Trương Cảnh Trí phất tay tạm biệt cô, nhìn cô lên lầu mới để cho tài xế lái đi.
Thái Niểu nhìn mình trong gương, tự cảm thấy yêu thích bản thân mình. Chiều nay mình tự như là tiên Cách Thụy Lạp*, cô ngẩng đầu nhìn bên ngoài, “Vừa đúng mười hai giờ, tỉnh mộng thôi.” Cô nhìn mình cười, tự bỏ qua nỗi cô đơn trong mắt. Tẩy trang, thay quẩn áo nằm ở trên giường, cô phát hiện mình lại không buồn ngủ một chút nào.
Tối nay, không chỉ có một mình cô mất ngủ, Trương Cảnh Trí về đến nhà, nghĩ tới cái lắc đầu không muốn đến làm việc ở tòa thị chính của cô liền thấy phiền lòng, nếu như muốn theo đuổi Tiểu Điểu, đầu tiên phải để cho cô bỏ suy nghĩ gọi anh là cậu nhỏ mới được. Có cách nào khiến cô gái này hiểu, thật là một bài toán khó, còn một bài toán khó hơn chính là tài xế Thái là một ông già cổ hủ, chỉ sợ cửa ải này cũng khó qua.
Kẻ vui người buồn, Thái Niểu và Trương Cảnh Trí khó tránh khỏi suy tư sầu não mất ngủ, Hoạt Tích Niên lại hưng phấn tới nỗi không ngủ được, trong đầu chỉ toàn là Thái Niểu là cháu gái nhỏ của Trương Cảnh Trí.
Hoạt Trình nhìn con trai bộ dạng mê mẩn, về tới nhà chỉ còn hai người bọn họ không khí mới hạ xuống một chút, lời nói của con trai làm cho mình xấu mặt, trong bụng lại nghĩ cách thân cận Trương Cảnh Trí.
Hoạt Tích Niên tự nhiên hiểu ý cha, cười cười đi đến gần, “Cha, lần này chúng ta chắc chắn sẽ kết hôn.”
“Hừ, cái thằng trời đánh, cô giáo Thái chưa chắc đã để ý đến mày!” Hoạt Trình vẫn còn nhớ rõ lời nói của Thái Niểu ở phòng làm việc mấy hôm trước.
Hoạt Tích Niên rất có lòng tin, nếu là Trương Cảnh Trí thì có thể là kình địch, nhưng tình địch lại trở thành thông gia, anh ta không nghĩ tới nguyên nhân khiến mình có thể thất bại. Phụ nữ đều đứng núi này trông núi nọ, càng nói “Không cần” thì trong lòng càng “Muốn”. Đã như vậy, sao anh ta lại không……. “Cha, người yên tâm, con lần này nghiêm túc, không phải chỉ vui đùa một chút. Cho nên, người chuẩn bị cuối năm con cưới vợ!”
Anh ta nghêu ngao hát đi lên lầu, đến cửa phòng xoay người đứng lại, “Đúng rồi, cha, con xin nghỉ ba ngày.”
“Mày lại xin nghỉ làm gì ?” Tiểu tử này không muốn đi làm, đừng tưởng rằng ông không biết.
“Đi ra mắt cha mẹ vợ.” giọng Hoạt Tích Niên kéo dài, “Vậy cha có cho con nghỉ được chưa?”
“Mày tốt nhất cuối năm cưới về cho ta một cô con dâu, nếu không chờ xem cha mày lột da mày!” Hoạt Trình ở dưới lầu hầm hừ, khóe miệng Hoạt Tích N