Tác giả: Tinh Oánh Tinh Oánh
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341269
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1269 lượt.
rừng bất đắc dĩ mở miệng, “ Tiểu Út, con cũng gần bốn mươi rồi, vẫn chưa có vơ thật là kỳ cục. Hôm nay ta nói chuyện với Thái Tư, con nó năm nay cũng hai mươi sáu tuổi rồi cũng có con rồi, con nói xem ta với mẹ con sau không vôi được!”
Trương Cảnh Trí trong lòng suy tính, bất đắc dĩ nói: “Tuổi của con muốn lấy vợ bằng tuổi cũng hơi khó.”
“Ai nói với con phải tìm người bằng tuổi, hơi nhỏ một chút cũng không sau. Ta thấy nhiều công ty xí nghiệp đều tìm vợ nhỏ hơn để lấy.” Trương phu nhân còn lấy ví dụ thự tế để làm chứng.
Trương Cảnh Trí nghiêm túc nghe, nhíu mày nhì ba mình, “Ba cũng nghĩ như thế?”
Trương Cần giật giật mí mắt, Trương phu nhân không chờ nổi đẩy Trương Cần một cái, “Nói mau nha, con hỏi ông đấy.”
Trương Cần bất đắc dĩ gật đầu một cái, nhìn con khóe miệng thoáng cười, cảm giác thấy có gì đó không đúng. “ Lên phòng bàn tiếp.”
“Dạ”
Hai cha con cùng nhau vào thư phòng nói là bàn tiếp nhưng thật ra là bàn công việc, Trương phu nhân bảo người giúp việc pha hai y trà cho hai người. Trong lòng mặc dù oán giận chồng mình chỉ biết công sự, nhưng cũng không quấy rầy họ, nhanh chóng rời khỏi thư phòng.
“Tiểu tử bên cạnh con có người rồi phải không?”
“Có người cũng không cần mẹ thúc giục rồi.”
Trương Cần ho nhẹ một tiếng, “Tiểu Út, các anh con đều được sắp đặc, vô luận là cuộc sống, hay gì đi nữa đều phải có tình cảm, con từ nhỏ đã có kế hoạch, cũng là từng bước mà đi. Nhưng con có kết hoạch cho cuộc sống của con, mà tình cảm thì chưa chắc, Thanh Đằng chính là ví dụ, con không cần quá tự phụ.”
Trương Cảnh Trí cười cười, “Cha, con klhông có tự phụ, con chỉ có tự tin. Xem ra, người hôm nay không có công sự gì, con tự lái xe về, con đi tắm trước!”
“Đi đi” Trương Cần hỏi không được cũng không rối rắm, tiểu tử này từ nhỏ chính là như vậy, không muốn nói chuyện rồi thì có dung xẻng sắt cũng không bắt nó mở miệng được. Thôi, lớn như vậy rồi, con cháu có việc gì cứ để con cháu tự giải quyết thôi!
Thái Niễu về nhà dĩ nhiên là muốn đi Trương gia thăm Trương phu nhân, nên đã mua một giỏ hoa lan mà Trương phu nhân thích nhất, sáng sớm theo mẹ đến Trương gia.
“Bà nội, tiểu Điểu đến thăm người nha!” Thái Niểu nghịch ngợm chưa vào nhà đã nghe thấy tiếng, Trương phu nhân vừa xuống lầu đã thấy cô không khỏi cao hứng.
“Ai u, Tiểu Điểu, mau tới cho bà nội xem một chút.” Trương phu nhân kéo Tiểu Điểu ngồi xuống, vừa ôm vừa nhìn cô, “Cơm Cảnh Giang nhất định là không ngon, xem này Tiểu Điểu đã gầy thành cái dạng gì rồi! Ba con đầu óc bị hỏng rồi, lại an bài con ở một nơi không tốt.” Trương phu nhân nói xong liền thở dài một cái.
Thái Niểu cười cười, nũng nịu gọi, “Bà nội.”
Trương phu nhân nghe cô gọi cũng không nhịn được cười, “Nhà đầu này, lúc nào cũng hiểu chuyện. Tối nay ở lại ơn cơm với ta, cậu con cũng vừa mới về tới đó.”
“Con không phải cũng lừa gạt bà nội nói con có đối tượng đi!” Trương phu nhân bĩu môi nói.
Chân mày trương Cảnh Trí nhíu lại, nhìn Thái Niểu phát hiện tiểu nha đầu sắc nặt thấp thỏm, chớp mắt một cái, Thái Niểu vừa ngẩng đầu đúng lúc nhìn thấy Trương Cảnh Trí nhìn mình lập tức cuối đầu. Chỉ chạm nhau một chút, sẽ giống như con mèo nhỏ vươn móng vuốt cào vào trong lòng một cái, vừa ngứa lại vừa đau.
Chưa kịp suy nghĩ nhiều, Trương Cảnh Trí đã mở miệng, “Nếu Tiểu Điểu nói trong lòng nó có đối tượng nhất định là có, các người còn ép cô ấy là sao.” Hắn cười nhìn Thái Niểu, “Mấy tháng nay cậu không về nhà, nghe nói ở trung tâm thành phố mới mở vài nhà ăn, không bằng con dẫn cậu đi nếm thử một chút.”
“A……a, được ạ!” Nói xong Thái Niểu lập tức đứng lên.
Trương Cảnh Trí đưa tay cầm tay cô, “Mẹ, Cô Vu, buổi tối chúng con trở về ăn cơm.” Dứt lời, dẫn Thái Niểu ra khỏi nhà.
Trương phu nhân nhìn theo vừa cười vừa than thở, “Con ta bị chúng ta bức hôn thấy Thái Niểu cũng bị nên “cảm động”, lập tức giúp nha đầu giải vấy!”
Vu Việt nhìn hình của chàng bác sĩ tuấn tú vẻ mặt có một chút tiếc nuối, nhưng con bé không muốn, mình cũng không có cách, cuối cùng, cũng chỉ có thể thở dài thôi.
Thái niểu vừa lên xe của Trương Cảnh Trí, lập tức hít sâu một hơi, “Mới vừa rồi cám ơn Cậu.”
“Không có gì.” Trương Cảnh trí trả lời, xe hướng trung tâm thành phố mà đi.
Thái Niểu nghiêng đầu nhìn hắn thấy hắn cười mà trong lòng hoảng hốt một giây mặt đỏ bừng liền xoay đi, cho đến khi đến trung tâm thành phố, “Cậu, thật ra thì con cũng đã lâu không về nhà, đối với mấy nhà ăn không quen lấm.”
“Không quen cũng không sao, có ăn là được rồi, chỗ này thế nào?” Nói xong xe dừng lại ở một phóng trà tên Cảng Thức, bảng hiệu còn mới tinh, giỏ hoa chúc mừng còn đặt ở cửa, hiển nhiên là mới mở.
Thái Niểu không có ý kiến gì, liền chọn chỗ này, phòng ăn trang trí rất có phong cách, dung gỗ đánh thành từng khung giống như bàn làm việc (cubical) trên đó để các loại bình hoa cổ, lon cùng tô, lấy những thứ này ngăn cách thành từng gian, bàn ghế đều làm bằng gỗ, trên ghế ngồi còn để lên một cái đệm, tạo n