Tác giả: Tinh Oánh Tinh Oánh
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341285
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1285 lượt.
âm nói lên, Trương Cảnh Trí mở cửa xuống xe nhìn tình huống, nước thế nhưng đã qua đầu gối, bên đường cây cơ hồ đều bị gió thổi ngã.
Thái Niểu ở trong xe, mới đầu còn chưa lo lắng, nhưng vừa mở cửa xe, nước thấm vào trong xe làm chân cô ướt thì người cũng luống cuống. Trương Cảnh Trí vào lại trong xe, cầm điện thoại gọi choo Bạch Kỳ Trấn, bên kia tực hồ cũng loạn cả lên, hai người nói hơn nữa ngày, cũng không nghe đối phương nói cái gì.
Mực nước lại tiếp tục lên cao, Thái Niểu nghĩ đến một thị trấn nhỏ gần đó trú mưa, Hệ thống thoát nước của thành phố không sửa lại, cũng không biết làm bao nhiêu người chết đuối.
“Cậu, chúng ta làm gì bậy giờ?”Cô giơ tay dắt ống tay áo, mới phát hiệnhắn bị nước làm ướt toàn bộ, “Người cậu đều ướt hết rồi, sẽ lạnh.”
Trương Cảnh Trí lo nhìn bên ngoài, nơi nào còn để ý đến quần áo ướt hay không ướt.
Thái Niểu thấy hắn nghiêm túc, càng them sợ, “Chúng ta nên làm gì đây?” Nước càng ngày càng trào vào trong xe. “Cậu, chúng ta không thể bị chết đuối được.” Cô gắt gao siết ống tay áo của hắn.
Trương Cảnh Trí nhìn cô, nghĩ thầm, nếu thật là bị chết đuối ở nơi này, hắn có cái gì tiếc nuối đây? “Tiểu Điểu, nếu chúng ta thật bị chết ở chỗ này, cháu có sợ không?”
“Làm sao không sợ chứ, con sợ sẽ chết. Con còn trẻ như vậy, con không muốn bị chết đuối ở nơi này.” Thái Niểu tin là thật, thanh âm cũng thay đổi, cô còn có quá nhiều chuyện chưa làm.
Lại một trận mưa to dữ dội, gió hung hăng đánh vào kính chắn gió, thanh âm chói tai khiến Thái niểu “A” một tiêng nhào tới trong ngực Trương Cảnh Trí. “Cậu, lúc chiều cậu nói, con có muốn nghe cậu nói hay không bây giờ con muốn nghe không muộn chứ?” Nếu quả thật bị chết đuối, cô còn sợ gì. Thái Niểu hỏi xong, thấy Trương Cảnh Trí không nói, nói tiếp, “Con hiểu rõ con là cái tiểu quỷ nhát gan, cái gì cũng không dám đối mặt, không dám thừa nhận, vì con có cảm giác con không xứng với cậu, cậu quá ưu tú, con làm sao có thể xứng với cậu được chứ.”
Thêm một trận mưa to trút xuống, mạnh mẽ đánh vào kính chắn gió của xe, âm thanh chói tai làm cho Thái Niễu “A” một tiếng rồi nhào vào trong ngực của Trương Cảnh Trí. “Cậu út, ban ngày cậu có lời muốn nói với con, giờ cậu nói cũng không muộn, con muốn nghe ngay bây giờ , trễ một chút cũng không muộn”. Nếu như chết đuối tại đây, vậy còn còn gì để sợ. Cô nói xong, thấy anh không nói, cô liền nói tiếp: “Con biết con là tiểu quỷ nhát gan, cái gì cũng không dám đối mặt, không dám thừa nhận, bởi vì con nhận thấy mình không xứng, cậu quá xuất sắc, con làm sao có thể xứng với cậu”.
“Vậy bây giờ con cảm thấy xứng sao?”. Trương Cảnh Trí nghiêm túc hỏi.
Cô mếu máo: “Đều phải chết, ai còn quan tâm tới xứng hay không xứng”.
“Nếu như chúng ta không chết ở đây thì sao?”.
“Vậy con cũng mặc kệ, nếu bây giờ không nói, con sẽ tiếc nuối, chết cũng không nhắm được mắt”. Dáng vẻ của cô lúc này giống như dáng vẻ phải đi ra pháp trường vậy.
Anh nhìn mưa bên ngoài, anh suy nghĩ một lát rồi khoát khoát tay: “Trở về thị chính, công việc quan trọng hơn”.
Xe chạy vào tòa thị chính, anh phân phó tài xế dẫn cô lên phòng làm việc của anh sau đó anh liền lên xe đi ra ngay cả quần áo cũng không kịp thay. Lúc này tâm trạng của cô mơ hồ, tài xế cầm áo sơ mi của anh đưa cho cô đi thay sau đó dặn dò cô ở trong đây rồi đi ra ngoài.
Cô thay quần áo, cầm khăn của anh lau tóc, trong đầu loạn lên, cái gì cũng nghĩ không ra. Lấy tay sờ môi của mình, mặt liền đỏ, cô che mặt ngồi vào ghế sofa rồi nghẹn ngào nói : “ Mình có thể nói mình mất trí nhớ không?”.
Mất trí nhớ cũng không dễ dàng gì, anh đã nói với cô, hậu quả tuyệt đối sẽ không cho cô cơ hội lùi bước. Đừng nhìn thấy anh là một thân nho nhã, nhưng thủ đoạn tuyệt tình tuyệt đối không tha cho người xem thường mình, nếu không sẽ không có được vị trí hôm nay.
Sau đó cô từng rất văn vẻ nghĩ rằng trận mưa lớn này có sánh ngang với cuộc tình trong tiểu thuyết “Khuynh thành chi luyến”, Trương Ái Linh vì thành toàn cho tình yêu của Bạch Lưu Tô mà làm cho Hồng Kong lâm vào thất thủ, mà ông trời vì thành toàn cho cô mà làm cho trời mưa lớn đổ xuống phương Bắc.
Trương Cảnh Trí nghe giọng điệu văn vẻ chỉ là cười cười, một ngày nào đó cô hồi tưởng lại tiểu thuyết kinh điển của Trương Ái Linh, anh cầm quyền sách cô đặt ở trên bàn, nhìn cô ngủ quên ngay trên bàn sách, lặng lẽ viết: “Làm sao thành toàn cho một tình yêu”.
Mưa lớn bất ngờ đổ xuống, trung tâm chợ thoát nước tốt nhưng ngoại ô lại gặp vấn đề lớn. Mực nước dưới cầu đang lên cao, cần phải lựa chọn các biện pháp thoát nước nhanh nhất. Thị trưởng tự mình dẫn đội đi, Bạch Kỳ Trấn đã đi đến các khu trường học, kiểm tra các trường học, khẩn cấp thông báo các hiệu trưởng ngừng tất cả mọi công việc lại, để học sinh không gặp bất cứ nguy hiểm nào.
Khi Trương Cảnh Trí đến, Bạch Kỳ Trấn đã làm hơn một nữa phần công việc, sau khi nghe báo cáo, anh tiếp tục chỉ huy cho đến hai ba giờ sáng ngày hôm sau, công việc cứu nguy cũng giải quyết