Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342691

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2691 lượt.

tiếng, có chút đồng tình nhìn bạn mình. So với cô, Thiên Tình có vẻ thảm thương hơn. Mười lăm năm chứ không phải là mười lăm ngày, cũng không phải mười lăm tháng, điều này người bình thường không phải ai cũng có khả năng làm được.
"Cho dù anh ấy có còn yêu mến tớ nữa hay không, tớ cũng phải đi thử một lần. Có yêu thích thì cũng cần phải yêu thích, mà không yêu thích cũng cần phải quấn đến khi anh ấy phải yêu thích!"
Hai tay Thiên Tình nắm chặt, bỗng nhiên cô nhắm mắt ngửa mặt lên trời kêu lên: "Thật sự không được, bà đây sẽ đánh anh ấy đến tàn phế rồi khiêng về nhà!"
Mạt Mạt không khỏi rùng mình một cái: "Cậu thật sự phát điên rồi, người bị tàn phế liên tục ở trên giường, mọi sinh hoạt không thể tự lo liệu. Sinh hoạt cũng không có, cậu định khi kết hôn xong lại muốn thành quả phụ a?"
"Vì sao sinh hoạt tình dục lại không có? Tớ sẽ không đánh phía dưới của anh ấy, tớ không ngốc như thế!" Thiên Tình liếc Mạt Mạt một cái, đang muốn bảo bạn đi, lại nhìn thấy Âu Lạc Ninh đuổi tới, cô cười bỡn cợt nói: "Lạc Ninh của cậu đuổi tới rồi, cậu định thế nào đây?"
"Không cần để ý tới cậu ta, chúng ta nhanh chóng đi thôi." Vẻ mặt của Mạt Mạt đầy suy sụp, tóm lấy tay Thiên Tình bỏ chạy đến phía đường cái đối diện. Vừa lúc có một xe taxi đi qua, hai người liền lên xe, lập tức nghênh ngang bỏ đi.
Âu Lạc Ninh nhìn thấy hai người lên xe rời đi, không khỏi chán nản, chỉ thở dài nhưng không hề lái xe đuổi theo.
Thời gian trôi qua phẳng lặng giống như mặt nước, người không hề nhìn thấy sự chuyển động của nước, nhưng thực ra nó đã lặng yên mà thay đổi rồi.
Mạt Mạt dường như đã khôi phục lại cuộc sống muôn màu muôn vẻ ngày trước. Vẫn như trước, cô có vô số người theo đuổi, nhưng cô vẫn vậy, chẳng hề động tâm. Âu Lạc Ninh có đến tìm cô vài lần, nhưng cô cũng chẳng hề quan tâm đến cậu ta. Dần dần trong sinh hoạt của cô, dường như bóng dáng Âu Lạc Ninh cũng bị xoá nhoà.
Ngày mùng năm tháng sáu, là ngày Mộ Cẩn Hiên và Âu Tử Di cử hành hôn lễ .
Tin tức được thông báo tràn ngập trời đất, ở khắp nơi trong thành phố. Đương nhiên Hoan Nhan và Thân Tống Hạo cũng nghe được tin này. Hai người cố ý gọi điện thoại về trong nước, nghe thím Trần nói những ngày qua Thiên Tình vẫn luôn rất vui vẻ , lúc này mới yên lòng trở lại, nghĩ rằng đã qua nhiều năm như vậy, chắc hẳn Thiên Tình đã sớm quên Mộ Cẩn Hiên. Đó cũng là chuyện tất nhiên, dù sao khi đó Thiên Tình vẫn còn là đứa trẻ, một vài câu nói trẻ con, làm sao có thể xem như là lời thề cả đời được đây.
Thiên Tình thay một bộ lễ phục màu trắng, lại chuẩn bị một tặng phẩm đẹp đẽ, tinh xảo xong xuôi, rồi mới phân phó cho tài xế lái xe đi đến giáo đường nơi cử hành hôn lễ .
Lúc tới nơi, đã nhìn thấy bảo vệ đứng kín nơi đó để phòng bị rồi. Giới truyền thông cùng phóng viên, còn có rất nhiều người qua đường đều bị chắn lại ở bên ngoài. Lúc xe của Thiên Tình dừng lại, mọi người chung quanh đều không khỏi ngoái nhìn. Đó là một chiếc xe thể thao Bentley siêu xa hoa, khiến cho mọi người hết sức chói mắt.
"Thật ngại quá, tôi là bạn cũ ngày xưa của cô dâu Âu Tử Di tiểu thư, tôi vừa mới từ nước ngoài trở về, nghe nói cô ấy kết hôn, cố ý tới chúc mừng, có thể cho tôi vào được không?" Bộ dáng xinh đẹp lẫn cử chỉ vừa tự nhiên thoải mái, lại vừa tao nhã, phía sau là một chiếc xe nổi tiếng, trang phục trên người có thể nhìn thấy cũng không giống như người bình thường, lát sau bảo vệ đã trở nên rộng rãi, nhưng khi nhìn đến trong tay cô không có thiệp mời, không khỏi khó xử nhăn nhíu mi: "Tiểu thư, cô không có thiệp mời. . ."
"Là thế này, tôi và Tử Di nhiều năm trước bị mất liên lạc, cho nên cô ấy mới không có cách nào biết địa chỉ của tôi để gửi thiệp mời. Nếu như anh cảm thấy có sự bất tiện, có thể đi vào thông báo một tiếng, tôi tên là Thân Thiên Tình, cha tôi là ông chủ của Thân thị, Thân Tống Hạo. . ."
"Ôi, là thiên kim tiểu thư của Thân thị. . . Tôi nhận ra rồi, giống y như ở trên báo, thật là xinh đẹp!"
Cô vừa dứt lời, phóng viên ở bên cạnh liền cất tiếng kêu lên, bắt đầu tới tấp nhấn play chụp ảnh. Bảo vệ vừa nghe thấy là tiểu thư của Thân thị, không khỏi liên tục mời: "Thân tiểu thư mau mời tiến vào... Cô có muốn tôi thông báo với Âu tiểu thư một tiếng không?"
Thiên Tình cười nhẹ: "Không cần đâu, tôi muốn cho cô ấy một sự bất ngờ."
"Vâng, vậy mời Thân tiểu thư đi tự nhiên."
Có thể lọt vào hiện trường nơi cử hành hôn lễ một cách thuận lợi, Thiên Tình không khỏi thở phào một hơi dài đầy nhẹ nhõm. Nhìn thấy giáo đường thật trang trọng và nghiêm túc, bất giác trong ngực cô không khỏi bị co rút. Lẽ nào trước mặt Đức chúa vĩ đại, cô lại đi phá hoại hôn nhân của người khác? Liệu cô có thể bị trừng phạt hay không?
Nhưng mà cô lại không quản được nhiều như vậy. Mộ Cẩn Hiên là của cô, năm cô mới năm tuổi đã kéo tay anh, năm tuổi cô đã hôn anh, cả đời này, nhất định anh chỉ có thể là chồng của cô!
Thiên Tình đi vào trong giáo đường, lặng lẽ ngồi xuống hàng ghế sau cùng. Hôn lễ đã bắt đầu.
Sau 15 năm, lần đầu tiên Thiên Tình thật sự nhìn thấy Mộ Cẩn Hiên.