Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342690
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2690 lượt.
g như thế nào!" Bỗng nhiên Mạt Mạt đẩy cậu ta ra ngay lập tức, cô cúi đầu nở nụ cười, nói: "Cậu đã hẹn ước với tôi, đã hôn môi tôi, bây giờ tôi lại thành người ngoài... Âu Lạc Ninh, cậu như thế này là muốn đùa giỡn với tôi sao? Tôi, Chu Mạt Mạt này, cũng không phải là đồ bỏ đi không ai muốn, không phải để cho các người tùy ý tới làm cho nhục nhã. Người trong nhà này chẳng qua là có mấy đồng tiền dơ bẩn mà thôi, ngoài ra còn có gì đặc biệt hơn người khác. Tôi, Chu Mạt Mạt này, không với tới cửa cao của nhà các người! Thiên Tình, chúng ta đi thôi."
Thiên Tình nhìn cô bạn tức giận, tuy rằng biết Mạt Mạt có chút hơi quá mức nóng nảy, lời nói cũng có chút mạnh mẽ, nhưng cũng không ngăn cản, xoay người theo Mạt Mạt đi ra ngoài. Bụng cô cũng đang chứa đầy sự bực tức không chỗ phát đây. Cô cũng hận nhất cái loại đàn ông câu kết làm bậy, một chân đứng hai thuyền này!
"Mạt Mạt, Mạt Mạt. . ." Âu Lạc Ninh càng nóng ruột, không kiềm chế nổi liền đẩy Hàn Tư Sở muốn đuổi theo ra. . .
"Lạc Ninh!" Âu Tử Di bỗng nhiên mở miệng, cô nghiêm mặt có chút nghiêm túc nói: "Ngày thường em muốn chơi đùa thế nào cũng không sao, nhưng bây giờ ai dè em lại đưa loại con gái như vậy về nhà mình, ba ba mà biết được, ít nhất là em sẽ bị mắng!"
"Mạt Mạt không phải là cô gái hư hỏng!" Âu Lạc Ninh nói vậy, nhưng bước chân cũng ngừng lại. Nói cho đúng, quả thật cậu vốn bị vẻ đẹp mạnh mẽ của Mạt Mạt hấp dẫn. Bây giờ nghĩ lại, đúng là vừa rồi hành động của cô thật sự hơi thái quá. . .
Âu Tử Di nhìn cậu ta có chút buông lơi, liền rèn sắt khi còn nóng nói: "Tư Sở vừa mới về nước, không phải lúc trước hai người có quan hệ rất tốt sao? Huống chi ba ba và bác Hàn cũng đã có ý định này, đã nói chỉ chờ em tốt nghiệp sẽ cho hai người đính hôn. . ."
Âu Lạc Ninh liền cảm thấy trong đầu dội lên tiếng ong ong, cuối cùng cậu buột miệng thốt ra: "Từ trước đến nay em đều coi Tư Sở như em gái mà thôi, làm sao em có thể đính hôn cùng em gái đây?"
Một câu vừa nói ra, Hàn Tư Sở thoáng giật mình ngay tại chỗ, sau đó vài giây, cô ta nhào vào lòng Âu Tử Di khóc òa lên . . .
Âu Tử Di hung hăng trừng mắt nhìn Âu Lạc Ninh, vừa vỗ vỗ lưng Hàn Tư Sở vừa mắng Âu Lạc Ninh: "Nhìn xem, em đã làm chuyện tốt gì đây? Em nói bừa bãi cái gì đấy hả, chuyện hôn nhân còn không phải do ba ba quyết định sao, có cưới hay không em nói cũng vô ích. Tóm lại một cô gái giống Chu Mạt Mạt như thế, nhất định ba ba không đồng ý để em và cô ta qua lại với nhau!"
Âu Lạc Ninh nghe xong lời này, trong lòng có chút sợ hãi, nhưng vẫn cắn răng nói lại: "Em ra ngoài trước."
Cậu ta chạy vài bước ra phòng khách, nghĩ đến vừa rồi Mạt Mạt giận đến mức sắc mặt trắng bệch, lại không khỏi có chút hối hận. Nếu như biết trước rằng mọi chuyện sẽ trở nên ầm ĩ như vậy, hôm nay cậu ta sẽ không mang Mạt Mạt đến nhà.
"Muốn làm cái gì thì làm sao! Cả một lũ bệnh hoạn! Đồ biến thái! Đồ khốn nạn!" Mạt Mạt vừa mắng vừa cố ý đi lên thảm cỏ được cắt sửa ngay ngắn chỉnh tề, ra sức giẫm đạp lên trên mặt cỏ.
"Mạt Mạt, cậu muốn phát tiết thì tìm chàng trai kia chứ, đừng có chà đạp hỏng hết mặt cỏ như vậy." Thiên Tình kéo Mạt Mạt trở lại, giữ cánh tay nhìn bạn nói: "Nghe tớ nói này, cậu cũng đừng quá kích động, mọi chuyện vẫn chưa rõ ràng cậu đã ầm ĩ trở mặt với Âu Lạc Ninh rồi, cũng không chừa chút đường sống cho chính mình nữa!"
"Bà đây đã bị làm cho tức chết rồi, còn lưu đường sống làm quái gì? Tớ không đập cho cậu ta đã là tốt lắm rồi !" Mạt Mạt vùng ra khỏi Thiên Tình, tiếp tục giày xéo đám cỏ.
Thiên Tình thoáng nở nụ cười lạnh lẽo. Cô chợt phát hiện ra khoảng thời gian này mình hay có nụ cười lạnh như vậy, cả người đều đã trở nên thay đổi giống như không có chút ánh nắng vậy. Đây chính là một vấn đề rất nghiêm trọng!
"Liệu cậu có bi thảm bằng tớ không? Cậu có biết Âu tiểu thư vừa nhìn thấy lúc nãy là ai không?" Thiên Tình nhìn Mạt Mạt, tròng mắt đen láy không hề chớp một cái, thần thái kiên định khiến lòng người lay động.
Mạt Mạt không khỏi bình tĩnh trở lại, trong lòng hồi hộp hỏi một câu: "Là ai vậy?"
"Là vị hôn thê của Mộ Cẩn Hiên, là tình địch số một của tớ." Nói xong, Thiên Tình xoay người bỏ chạy ra ngoài. "Tớ tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn bọn họ kết hôn, Mạt Mạt, tớ muốn liều mạng một lần xem sao."
"Thiên Tình, cậu muốn làm cái gì vậy?" Mạt Mạt hoảng sợ, thoáng cái đem một bụng tức giận vừa rồi ném lên chín tầng mây.
"Tớ muốn cướp người đàn ông của mình lại!" Thiên Tình nói xong, con ngươi xinh đẹp chợt cong lên, cô cười cười, vỗ vỗ tay: "Ai da, ai da, thật là mong cái ngày bọn họ kết hôn đến thật nhanh ."
"Cậu điên rồi." Mạt Mạt nhẹ nhàng phun ra ba chữ, hạ kết luận.
"Lúc tuổi còn trẻ không điên một lần, chẳng lẽ còn phải chờ tới tóc hoa râm mới lại đi khóc lóc nức nở vì hối hận sao? Tớ, Thân Thiên Tình này, từ trước đến nay chỉ tin tưởng một câu, cái gì là của tớ, bất cứ người nào cũng đừng nghĩ đến chuyện cướp đi!"
"Các cậu đã tách ra 15 năm, làm sao cậu biết được người ấy liệu vẫn còn yêu thích cậu nữa hay là không đây."
Mạt Mạt thở dài một