Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341914
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1914 lượt.
br>Bạch Hiền Đức nghẹn ngào: “Tôi đã hứa không nói với cô, nếu không nhìn thấy ông ấy như bây giờ, tôi đã không hé một câu, Mao Lệ, người thực lòng yêu cô ở ngay bên cô.”
“Ông... ông ấy đúng là chat hơn một năm trên mạng với tôi, ông ấy chính là Cát Bụi?” Mao Lệ lẩm nhẩm như vẫn không tin.
“Phải, ông ấy là Cát Bụi.”
Mấy ngày sau, cuối cùng Dung Nhược Thành cũng xuất hiện, tay ôm một bó hoa hoa tươi. Có lẽ Bạch Hiền Đức đã nói gì, cuối cùng ông gạt đi mọi ngần ngại, lấy hết can đảm đến thăm Mao Lệ.
Hai người có một cuộc nói chuyện khá dài trong phòng bệnh.
Mao Lệ hỏi: “Ông quyết định đi thật?”
Dung Nhược Thành gật đầu: “Đúng, tôi đã viết đơn, cấp trên cũng đã phê chuẩn.” Mắt ông vẫn tránh ánh mắt cô, lông mày nhăn nhăn, nặng trĩu ưu phiền: “Mao Lệ, xin lỗi!”
“Ông không có gì phải xin lỗi, tôi và bạn trai chia tay không liên quan đến ông, tôi không muốn nhắc lại điều đó bởi vì không muốn giữ nó trong lòng làm tôi không vui, tôi muốn quên quá khứ.” Rõ ràng Mao Lệ đã suy nghĩ thấu đáo, nói lưu loát, thẳng thắn: “Thật lòng tôi đã mệt, những năm vừa rồi tôi luôn quậy phá, tôi đã tưởng tôi biết mình cần gì, bây giờ mới hiểu thực ra tôi không biết mình cần gì, căn nguyên tôi không tin người là vì tôi không tin chính mình, tôi không chân thành cho đi lại mong người ta chân thành báo đáp, trên đời làm gì có chuyện hời như thế.”
Lúc này, Dung Nhược Thành ngồi ở một góc ghế sofa của phòng bệnh, buồn vô hạn, ánh nắng rất đẹp rọi vào phòng với một chùm sáng xiên xiên, trong chùm tia sáng đó, vô vàn những hạt bụi li ti nhảy múa. Mao Lệ ngây người nhìn bụi bay, thầm nghĩ có lẽ mỗi con người đều là hạt bụi, bé nhỏ, thân bất do kỷ. Cô bỗng phát hiện, Dung Nhược Thành lấy cái tên “Cát Bụi” sao mà phù hợp, cũng chỉ có người từng trải qua dâu bể như ông mới biết ẩn nhẫn, biết để mình quay về với “cát bụi”.
Mặc dù nét mặt bi thương nhưng cả người ông phủ đầy ánh nắng, toàn thân một màu ấm áp, Mao Lệ có một thoáng ngây người, so với vẻ xám lạnh nghiệt ngã của Triệu Thành Tuấn, ông muôn phần trong sáng và ấm áp, là thế giới của ánh sáng, ông nên được một người tốt cô hơn cô yêu thương trân trọng.
Xin lỗi, lòng cô thầm thì.
Nam Ninh mưa liên tiếp mấy ngày, nhiệt độ xuống thấp, không khí ẩm ướt khiến tâm trạng con người bức bối, thời tiết như vậy trong những thành phố nội địa băng hàn giá rét thực ra có thể coi là ấm áp, là mơ ước của cư dân sống ở các thành phố phương Nam. Trên đường phố Bắc Kinh chắc hẳn ai cũng bọc kín người trong áo bông dày, nhất là mấy ngày rét kèm theo mưa. Còn khóm tử kinh hoa ở chung cư của Mao Lệ trong mưa lại càng đặc biệt khởi sắc, trong mưa hoa tím vẫn nở đầy, thoạt nhìn lại tưởng mùa xuân đang đến. Đây chính là đặc điểm của các thành phố phương Nam, cho dù là mùa đông, trên đường phố vẫn không hề vắng sắc hoa tươi và màu lá xanh, một năm mười hai tháng của Nam Ninh các loài hoa vẫn nở, công viên Nam Hồ bốn mùa xanh.
Hai ngày sau khi xuất viện, Mao Lệ không đi làm, ở nhà viết đơn xin thôi việc, mẹ vẫn ở lại chăm sóc cô, suốt ngày bà bận rộn nấu nướng đổi món cho cô, trong bếp lúc nào cũng bốc mùi thơm phức làm cô cảm thấy dễ chịu, ấm áp hơn nhiều. Bất luận cuộc sống gặp biến cố đau buồn gì, có người thân ở bên bao giờ cũng tốt, cô không phải đã mất hết, không có tình yêu, cô vẫn còn tình thân sâu nặng.
Có lẽ do mưa dai dẳng, có thể do mùi thức ăn từ bếp bay ra, Mao Lệ ngồi trước máy vi tính hai tiếng đồng hồ vẫn chưa viết xong đơn xin thôi việc, người bồn chồn, làm gì cũng không thể tập trung, thầm nghĩ, nếu có Vương Cần ở đây thì tốt, con bé chỉ viết nhoáng cái là xong.
Cô thở dài, đành gác lại.
Lướt web một hồi, Mao Lệ vào Facebook của mình, như có dòng nhiệt lưu chảy qua người, thì ra cô không bị thế giới bỏ rơi, cô chỉ bị Triệu Thành Tuấn bỏ rơi, Triệu Thành Tuấn không phải là cả thế giới... Đúng, anh không phải là tất cả thế giới của cô, nhưng tại sao lúc này trong đầu cô vẫn chỉ có mỗi anh? Anh làm cô tổn thương sâu sắc, cô vẫn nhớ anh, bất luận cuộc tình này có phải là âm mưu, bất luận những lời của anh hôm đó có phải là sự thật, bất luận kết thúc thê thảm như vậy. Lòng cô vẫn day dứt tại sao họ lại đi đến bước này, hoàn toàn không nên, không nên...
Cô không kìm được, mở Facebook của anh, phát hiện lần viết cuối cùng là mười ngày trước, lúc đó cô vẫn nằm viện. Sau sự việc hôm đó, anh viết ba lần, mỗi lẩn chỉ có mấy chữ: “Tôi chỉ có thể là ‘nó’”; “Biển dưới trời sao, em còn nhớ?”; “Kết thúc, như vậy cũng tốt.”
Trong đó “Biển dưới trời sao” dùng điện thoại di động viết, còn kèm bức ảnh, không biết có phải tự anh chụp, cũng không biết nơi đó là đâu.
Suốt buổi chiều cô thẫn thờ nhìn ba dòng chữ đó, lòng ngổn ngang, nghĩ rất nhiều, lại cơ hồ chẳng nghĩ gì, nhưng không buồn như trước, tâm trạng dần bình ổn.
Cô cũng viết thêm, chỉ có vài câu: “Bất luận anh là ‘anh’ hay là ‘nó’ đều nợ tôi một lời giải thích, tại sao phải làm như vậy? Tôi không hận anh, chỉ thấy thương hại anh.”