XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341885

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1885 lượt.

?”
“Tôi chỉ muốn anh thấy dễ chịu hơn.” Henson điều chỉnh âm lượng, mở một ca khúc tiếng Anh giai điệu chậm, bài Forever At You Feet. Một giọng nữ trầm chậm rãi, không khí trong phòng lập tức yên ắng. “Ca khúc này thế nào?”
Anh tĩnh trí lắng nghe, bản nhạc cơ hồ có tiếng mưa rơi. “Please take me home my long to leave, Forever at you feet...” tí tách tí tách, giọng ca buồn trầm lắng dường như đưa người ta vào khu rừng trong mưa, gột hết bụi đường, xoa dịu tru phiền, tâm trạng phiền loạn dần dần tĩnh lại... Anh nhắm mắt, khẽ gật đầu: “Rất hay!”
Henson ngồi xuống ghế bên cạnh, nhìn anh nói: “Ca khúc này tôi lựa chọn mãi đấy, vừa đúng hôm nay có mưa, rất hợp cảnh.”
Triệu Thành Tuấn thở một hơi dài: “Henson, nói thật với anh, chẳng qua lòng tôi đầy ẩn khúc cho nên không vui lên được, tôi cũng không muốn mình buồn như thế.”
“Brant, đời người khổ đoản, những gì có thể từ bỏ hãy từ bỏ đi.” Khi nói câu đó, Henson đang cúi đầu nhìn các chỉ số vừa hiện ra, anh cau mày, sắc mặt chợt tối.
Triệu Thành Tuấn không chú ý tới vẻ mặt Henson, anh đang mải nhìn lá cây bên ngoài được mưa xối rửa, có xanh thẫm như mực, có xanh non mỡ màng, đều căng tràn nhựa sống. Anh lẩm bẩm như nói thầm: “Henson, thực ra tôi vẫn muốn nói thật với anh một chuyện, chính là ẩn khúc trong lòng mà tôi không gạt bỏ được, thực ra liên quan đến một người, một cô gái.”
Henson ngẩng đầu, im lặng nhìn anh, chờ anh nói tiếp.
“Anh tưởng tôi suốt ngày chỉ biết kiếm tiền, lòng băng giá, không tình cảm, không ước vọng? Anh tưởng tôi loại bỏ nhiều đối thủ như vậy là trở nên máu lạnh bất nhân? Anh tưởng tôi suốt ngày làm bạn với tiền, trong mắt chỉ có lợi nhuận không có tim? Không, Henson anh không biết đâu, anh không biết tôi thực sự cần gì.”
“Brant, anh nghe tôi nói, bất luận anh cần gì, chỉ cần anh muốn anh đều có thể đạt được. Bất luận là sự nghiệp hay tình yêu, anh đều có thể theo đuổi, đừng câu nệ kết quả, đừng câu nệ cảm nhận của người khác, hãy yêu đi, hãy thực sự yêu một lần!”
Trong phòng yên tĩnh đến mức hai người có thể nghe thấy hơi thở của nhau.
Triệu Thành Tuấn chăm chú nhìn Henson không nói gì, cuối cùng lại một tiếng thở dài, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thời gian sau đó, Triệu Thành Tuấn liên tục tăng cường mua cổ phiếu của Hồng Hải, có vẻ như quyết diệt Hồng Hải. Đương kim chủ tịch hội đồng quản trị Hồng Hải Chương Thế Đức chủ động yêu cầu đàm phán với anh nhưng bị anh cương quyết từ chối. Chương Thế Đức bất lực, đành phải nhờ cậy Chương Kiến Phi. Chương Kiến Phi hồi đó đang làm một dự án từ thiện, rất bận rộn, mặc dù anh có chức vụ ở Hồng Hải, nhưng ít khi đi làm. Anh và Triệu Thành Tuấn mỗi người đều bận việc của mình, thực ra đã lâu không gặp, cuộc chiến giữa Hổng Hải và Bác Vũ anh đương nhiên không thể không biết, hai bên đã lâm vào thế một mất một còn, lần này không thể khoanh tay đứng nhìn, vậy là đồng ý đứng ra hòa giải, hẹn Triệu Thành Tuấn đi ăn.
“Hôm nay sao lại rỗi rãi mời em đi ăn, dạo này chẳng phải anh đang rất bận?” Triệu Thành Tuấn thừa biết, nhưng giả bộ không hay.
Chương Kiến Phi vui vẻ rót rượu cho Triệu Thành Tuấn: “Em biết, A Tuấn.”
“Em chẳng biết gì hết.”
“A Tuấn!” Chương Kiến Phi hít một hơi dài, chầm chậm buông một câu: “Được rồi đấy.”
Huynh đệ tình thâm, nghiêm trọng nhất anh cũng chi nói ba chữ đó.
Triệu Thành Tuấn đến ăn bữa cơm này, đương nhiên đã có chuẩn bị, mỉm cười: “Thế nào, Chương Thế Đức nhờ anh làm thuyết khách ư? Anh đã nói không can thiệp cơ mà, đổi ý rồi chăng?”
“A Tuấn, câu này tổn thương tình cảm rồi. Anh chỉ không muốn quan hệ giữa hai người trở nên căng thẳng như vậy...”
“Căng thẳng?” Triệu Thành Tuấn cười khẩy: “Kiến Phi, anh dùng từ không thỏa đáng, quan hệ giữa tôi và Chương Thế Đức chỉ là căng thẳng thôi sao? Chúng tôi không đội trời chung, không thể cùng tồn tại, thủy hỏa bất tương dung, điều này anh cũng biết.”
“Nhưng em đã là cổ đông lớn thứ ba, hội đồng quản trị không ai dám coi thường em.”
“Tôi bất cần mấy vị trong cái hội đồng đó coi trọng tôi! Kiến Phi, tốt nhất anh đừng nhúng tay vào, bởi vì tôi không muốn anh em bất hòa, cho dù tôi máu lạnh bao nhiêu, đối với anh, tôi luôn thật lòng.”






“Điều này anh biết. A Tuấn, cho nên hôm nay anh đến tìm em, thực ra anh cũng rất mâu thuẫn.” Chương Kiến Phi buồn rầu nhìn cậu em thân thiết từ nhỏ, mắt thâm buồn: “Anh biết lòng em oán hận, Chương gia quả thực nợ em, anh cũng rất buồn vì những đau khổ em phải chịu đựng. Hôm trước anh đã mắng Gia Minh một trận, chính anh ta đã châm mồi lửa nên mới dẫn tới tai họa hôm nay, nhưng A Tuấn, những gì có thể bỏ qua, nên bỏ...”
Triệu Thành Tuấn lạnh lùng ngắt lời: “Anh cho là tôi hẹp hòi không bỏ qua cho người khác? Anh cho là thế phải không?”
“Kiến Phi, hôm nay tôi sẽ nói thẳng với anh, anh đừng nghĩ tôi làm thế là muốn cướp gia sản nhà anh, nói thực tôi không thiếu tiền, tiền của tôi có lẽ cả đời tiêu không hết, tôi cần nhiều tiền như vậy làm gì? Thứ tôi cần là một câu nói!