pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341899

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1899 lượt.

ấn vẫn nói thẳng quan điểm của mình: “Tôi biết, tôi không ngăn nổi cậu, nhưng tôi cảnh cáo cậu, nếu cậu làm tổn thương em gái tôi, tôi sẽ liều chết với cậu! Tôi cũng biết cậu không phải là Chương Kiến Phi, nhưng chính bởi vì cậu không phải là Chương Kiến Phi tôi mới càng có thể quyết đấu với cậu. Mặc dù anh ta và em gái tôi đã rơi vào cảnh ngộ như bây giờ, nhưng trách nhiệm không hoàn toàn ở anh ta, em gái tôi cũng có rất nhiều vấn đề, cho nên đối với anh ta tôi vẫn luôn rất khách khí, còn với cậu tôi sẽ không như thế!”
Triệu Thành Tuẩn lại cười nhạt, giọng dửng dưng: “Cảm ơn anh đã không gắn tôi với Chương Kiến Phi, như vậy, quan hệ giữa chúng ta sẽ dễ xử trí hơn nhiều.”
Mao Tấn hừ một tiếng: “Tôi chẳng có quan hệ gì với cậu!”
“Nhưng tôi có quan hệ với em gái anh.” Anh vẫn còn tâm trạng để đùa, Mao Tấn đang định nói thì điện thoại đổ chuông Triệu Thành Tuấn lễ phép mỉm cười với Mao Tấn, đứng ra một góc nghe, mới “a lô” một tiếng, mặt đã biến sắc, lưng toát mồ hôi lạnh.
Triệu Thành Tuấn bàng hoàng như chết đứng, ở trong phòng ăn trang nhã của khách sạn nhưng lại cảm giác đang trên hoang mạc trời đất tối om, vừa ngửa mặt như có cơn lốc mang theo cát bụi thốc tới, không thể né tránh, không có chỗ tránh, tai vẫn có thể phân biệt giọng nói của giám đốc chi nhánh Nam Ninh gọi đến: “Tổng giám đốc, vừa rồi phía Kuala Lumpur báo tin, có người đang mua hàng loạt cổ phiếu A...”






Em chỉ muốn một cuộc sống bình yên
Triệu Thành Tuấn bay về Nam Ninh ngay hôm đó, vội đến mức không kịp tạm biệt Mao Lệ. Vừa về anh lập tức triệu tập cuộc họp khẩn cấp, thành viên gồm các nhân vật cao cấp của chi nhánh ở Trung Quốc và mấy vị trong ban lãnh đạo từ Mã Lai bay sang, không khí hết sức căng thẳng, im lìm như chết, dường như ai cũng cảm nhận được tính ác liệt của trận chiến sắp tới.
Do đi đường xa, lại thêm hôm trước suốt đêm không ngủ, Triệu Thành Tuấn dáng vẻ vô cùng mệt mỏi, giọng khàn đặc: “Thưa các vị, thời điểm liên quan đến sinh tử tồn vong của Bác Vũ chúng ta đã đến, nếu ai còn tâm lý hy vọng vào may mắn ngẫu nhiên nào đó, tốt nhất hãy gạt bỏ! Tình thế hiểm nghèo, chúng ta nhất định phải thật bình tĩnh đương đầu.”
Mọi người cảm thấy lạnh người, không khí như đóng băng.
Triệu Thành Tuấn nhìn khắp lượt, lại nói: “Việc chúng ta cần làm trước mắt là lập tức huy động tối đa vốn lưu động để mua lại cổ phiếu, dùng số vốn lớn để đẩy lùi họ, đồng thời tiến hành đàm phán với các cổ đông nhỏ, đánh nhanh thắng nhanh!”
Nhưng đầu bên kia im lặng. Cả hai phía đều im. Hai phút ngắn ngủi cơ hồ dài như một thế kỷ, người đó chầm chậm nói một câu: “Quay lại là bờ.”
Anh trả lời: “Không thể.”
“Tiểu Mai đã có thai.”
“Được bảy tháng rổi, cô ấy không cho tôi nói với cậu, bởi vì cậu không thích đứa bé này.”
Triệu Thành Tuấn hít một hơi: “Nó biết thì tốt.”
“A Tuấn, cậu hãy khuyên cô ấy, tâm trạng Tiểu Mai rất xấu, anh từ Nam Ninh trở về, cô ấy cãi nhau với anh một trận kịch liệt, anh rất lo lắng.”
“Đó là chuyện của hai người, không liên quan đến tôi.”
“Cậu là cậu con tôi đấy.”
“Tôi có việc, tắt máy đây.”
Tạch một tiếng, Triệu Thành Tuấn gập máy di động. Anh cảm thấy nên nhìn nhận lại con người Chương Kiến Phi, từ trước chỉ biết anh ta thông minh, nhưng hơi trì trệ, không tranh chấp với ai, có vẻ chẳng quan tâm chuyện gì, thì ra đó là thủ đoạn. Việc anh ta tuyên bố thu mua hàng loạt cổ phiếu chỉ là động tác tung hỏa mù để di chuyển sự chú ý của bên này, sau đó nhanh chóng lôi kéo Duy La Phan, vung rìu cho Bác Vũ một đòn chí mạng!
Đúng vậy, trước khi Triệu Thành Tuấn đi Thượng Hải, anh đã gặp Chương Kiến Phi, một lần ở quán trà Thính Vũ Nam Ninh, một lần ở Bắc Hải, Chương Kiến Phi đột nhiên đến Nam Ninh, nói là vì công việc, nhưng Triệu Thành Tuấn biết, chuyện không đơn giản như vậy.
Tối hôm đó, hai người tranh luận gay gắt ở quán trà Thính Vũ, giữa chừng Mao Lệ gọi điện nói nhất định phải gặp anh, sự việc quá đường đột anh trở tay không kịp, anh yêu cầu Chương Kiến Phi tránh ở sau bức bình phong không được lên tiếng, đế thăm dò Chương Kiến Phi có thật lòng đoạn tuyệt với Mao Lệ như anh ta nói. Mao Lệ không hề biết, mỗi câu nói, mỗi tiếng khóc của cô đều làm quặn lòng người ngồi sau bức bình phong.
“Bất ngờ quá phải không?” Sau đó Triệu Thành Tuấn hỏi anh, giọng châm biếm: “Chính tôi cũng hết sức bất ngờ, cô ấy nói muốn xin lỗi anh, tôi vốn tưỏng cô ấy hận anh, bây giờ anh đã dứt tình chưa?”
Chương Kiến Phi hỏi lại: “A Tuấn, hãy nói cho tôi biết, mục đích cậu đến Nam Ninh là gì? Cậu đã nói chuyện với Mao Lệ hơn một năm trên mạng, còn thuê nhà của cô ấy, những chuyện đó nếu tối nay cô ấy không nói ra, tôi còn bị che giấu đến bao giờ, cậu đã hoạch định từ lâu phải không?”
Triệu Thành Tuấn cười khẩy: “Nếu đúng thì sao?”
“Cậu muốn thắng tôi có rất nhiều cách, tại sao nhất định kéo Mao Lệ vào? Ân oán giữa chúng ta, chúng ta có thể tự giải quyết, đừng ép tôi, A Tuấn.” Giọng Chương Kiến Phi lúc đó không cao, nhưng mắt to