Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341898

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1898 lượt.

r>Trên mặt anh vẫn vẻ thảnh thơi.






Nửa tiếng đồng hồ từng phút trôi đi, phòng họp bàn luận sôi nổi, mỗi người đều như đứng trước cửa ải sinh tử tồn vong, ý kiến khá đa dạng, có người thậm chí đề nghị thanh lý vốn, hàm ý chuẩn bị đường lùi. Bất luận mọi người nói gì Triệu Thành Tuấn đều không phát biểu ý kiến, anh không nói, phó tổng giám đốc cũng không nói, bởi vì Triệu Thành Tuấn, tác phong nghiêm cẩn nổi tiếng trong giới doanh nhân Penang, trải qua bao cuộc chiến trên thương trường, hầu như chưa từng thất bại. Sự im lặng của anh lúc này chứng tỏ, anh có vũ khí bí mật!
Quả nhiên, ba mươi phút trôi qua, thư ký A Mạc gõ cửa bước vào, mặt tươi tỉnh nói với Triệu Thành Tuấn: “Tổng giám đốc, phía Kuala Lumpur vừa điện thoại thông báo, họ hủy bỏ rút vốn.”
“Òa...” Cả phòng họp ào lên.
Chỉ có Triệu Thành Tuấn vẫn ngồi yên, gật đầu với A Mạc: “Tôi biết rồi.”
A Mạc lại nói: “Còn nữa, Tô Nhiếp Nhĩ tiên sinh muốn nói chuyện với tổng giám đốc.”
Anh trở về bàn, gọi điện cho Chương Kiến Phi, chậm rãi thông báo: “Xin mời tiếp tục xuất chiêu.”
Nói xong anh ngắt máy, cười khẩy.
Hai ngày sau Mao Lệ bay về Nam Ninh, tâm trạng cực kỳ phấn khích, ở sân bay cô nhắn tin cho Triệu Thành Tuấn nói cô đã về Nam Ninh, Triệu Thành Tuấn tức tốc nhắn lại chì hai chữ:
“Đợi em”. Nhưng hai chữ đó khiến cô như rơi vào chum mật, lòng xốn xang ngọt ngào, thầm nghĩ, thì ra mình cũng chỉ là cô gái nhỏ, muốn thật nhiều thật nhiều tình yêu, cũng cần thật nhiều thật nhiều cảm giác an toàn, mà những cái đó Triệu Thành Tuấn liệu có thể mang đến cho cô? Lòng cô ngập tràn mơ ước, mơ ước khiến cô như quay về tuổi mười bảy chớm yêu, má dậy hồng phơi phới sắc xuân, chân bước lâng lâng như bay, theo cách nói của Bạch Hiền Đức là “toàn thân tỏa hương tình yêu.” Mao Lệ đang phấn khởi, bà chị lại bổ sung: “Giống hệt sếp Dung.”
Mao Lệ không thèm chấp.
Bất luận thế nào, lần này coi như cô hoàn thành nhiệm vụ một cách mỹ mãn, mặc dù không mang được bản thảo cũ về, nhưng lại được một bản thảo khác của Trương Phan còn nặng ký hơn, cho nên Chu Dụng vẫn dành cho cô một lời khen. “Tôi đã nói tôi không nhìn nhầm người, Mao Lệ, cô là một nhân tài.” Chu Dụng cười như Di Lặc khiến Mao Lệ nhất thời ngỡ ngàng, nghe đồn ông ta là Diêm Vương, sao bây giờ chẳng thấy bóng dáng Diêm Vương chút nào? Nhưng ngay câu sau, Chu Dụng chuyển chủ đề, chỉ lên tầng: “Được rồi, cô lên báo cáo tình hình với sếp Dung đi, ông ấy rất muốn nghe ý kiến của cô về tác phẩm mới của Trương Phan, lúc cô đi vắng sếp rất nhớ cô, ngày nào cũng gặp tôi đòi người. Cô về rồi nên đi chào ông ấy một câu, để ông ấy khỏi quên ăn quên uống, ngồi họp cứ ngơ ngẩn tâm thần.”
Mao Lệ tâm trạng đang tốt, nghe câu đó lại cụt hứng, vốn tưởng trong thời gian đi vắng tin đồn sẽ dịu đi, không ngờ càng lúc càng nóng, vậy là thế nào? Cô cúi đầu lầm lũi trở về phòng. Tùng Dung che miệng cười: “Chủ yếu là sếp Dung lần này thể hiện quá rõ. Chị Bạch đến chết oan mất, hễ nhìn thấy là sếp hỏi bao giờ cô về, đâu phải chị ấy cử cô đi Thượng Hải, ha ha ha...”
Nghe thế Mao Lệ muốn bóp cổ cô ta.
Lên tầng tám, Mao Lệ quanh quẩn trước phòng tổng biên tập rất lâu mới gõ cửa vào, Dung Nhược Thành đang xem tài liệu, giây phút ngẩng đầu nhìn thấy cô, ánh sáng vụt lóe trong mắt ông khiến Mao Lệ hoảng sợ, ánh sáng đó quá rõ ràng, cô không thể coi như không thấy, thì ra tin đồn không phải vô cớ, chỉ có điều...
“Còn đứng làm gì, ngồi đi.” Dung Nhược Thành giọng vui vẻ ôn tồn, giống như bàn công việc: “Thế nào, lần này đi Thượng Hải thu hoạch rất lớn phải không?”
“Vâng, cũng được.” Mao Lệ chưa bao giờ dè dặt như thế.
“Tôi vẫn nói là cô có năng lực, chỉ có điều...” Ông nhìn cô mỉm cười đôn hậu: “... Đôi lúc hơi lười, ham chơi.”
Cô ngần ngại gãi đầu.
“Tối nay...” Dung Nhược Thành chuyển chủ đề, vẻ đắn đo: “Tối nay cô có rỗi không? À... mẹ cô đến mấy lần, muốn nhờ tôi chăm sóc cô. Nếu cô rỗi, tối nay đến nhà tôi ăn cơm, tôi sẽ hầm canh sườn để cô bồi dưỡng.”
Mao Lệ chớp mắt: “Mẹ tôi đến sao?”
“Đến mấy lần, mang cho tôi rất nhiều rau, mẹ cô rất tốt.”
Dung Nhược Thành cười tươi rói. Mao Lệ chỉ thấy hai mắt tối sầm, bà già này định nhận người ta làm con rể chắc?
Mao Lệ cảm thấy thế này không ổn, rất không ổn, cô đã phụ một người, không muốn lại giẫm vào vết xe cũ. Suy nghĩ một lát, cô cố nặn nụ cười: “Tổng biên tập, cảm ơn ông, nhưng... tối nay tôi đã hẹn đi ăn cơm với bạn trai, cho nên...”
Dung Nhược Thành sững người: “Cô... cô có bạn trai rồi?”
“Vâng, anh ấy tên là Triệu Thành Tuấn, đến Nam Ninh kinh doanh.”
“Ồ, như thế... rất tốt, cô cũng lớn rồi, cũng nên có nơi có chốn để mẹ cô khỏi lo lắng.”
“Vâng, mẹ tôi luôn lo lắng, nhưng chuyện tình cảm phải trông chờ vào duyên phận.” Mao Lệ nhìn rõ sắc mặt Dung Nhược Thành xám dần, cô dằn lòng nói tiếp: “Rất cảm ơn ông mấy năm nay quan tâm đến tôi, thực sự rất cảm ơn, ông là người tốt hiếm có, nhưng...”
“Tôi hiểu!” Dung Nhược Thành ngắt lời cô, quả thật xứng