Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342111
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2111 lượt.
là bản lĩnh người lãnh đạo, rất biết kiểm soát tình hình, sắc mặt cũng trở lại bình thường, miệng vẫn cười: “Khỏi nói nữa, không sao, tôi cũng là người coi trọng duyên phận, có thể cùng làm việc hai năm với cô chính là duyên phận, tôi rất vinh hạnh, thật mà.”
“Ông đừng nói thế, ông nói thế làm tôi khó xử, tôi đã nhiều lần làm ông phiền lòng.” Mao Lệ lần này lúng túng thực sự, cô gãi đầu, gãi tai, không biết để tay vào đâu.
“Trông cô thế này rất giống con khỉ, đừng gãi đầu gãi tai nữa, ha ha...” Nụ cười của Dung Nhược Thành quá tự nhiên, giọng nói vẫn rất ôn hòa, nhưng ánh mắt né tránh tuyệt vọng thấm buồn.
Khi Mao Lệ đứng lên đi ra, trên mặt Dung Nhược Thành vẫn nụ cười khoan hậu như thế. Nhưng cửa vừa khép, đầu ông từ từ gục xuống.
Khi điện thoại trên bàn đổ chuông, ông không nhấc máy.
Cho đến lúc hết giờ làm việc, Dung Nhược Thành vẫn không nghe điện thoại, cũng không nói chuyện với ai. Hôm đó, phòng làm việc của ông vẫn sáng đèn cho đến hai giờ sáng. Ngày hôm sau cả nhà xuất bản đều biết tổng biên tập Dung suốt đêm không về nhà, bởi vì các cô gái ở ban văn thư đến phòng ông làm vệ sinh, quét ra một đống đầu mẩu thuốc lá, họ bảo vừa vào phòng ông đã suýt chết sặc vì mùi thuốc lá. Còn Dung Nhược Thành không biết đi đâu, mãi đến chiều mới gọi điện cho giám đốc nói, người không khỏe, muốn nghỉ phép mấy ngày.
“Sếp Dung sao thế nhỉ?” Các cô gái nhìn nhau hỏi.
Không khí ở phòng biên tập càng sôi nổi, Bạch Hiển Đức ngồi đối điện với Mao Lệ, gõ bàn cành cạnh mấy lần, Mao Lệ vẫn lặng thinh.
“Này!” Cuối cùng Bạch Hiền Đức vẫn không kìm được, trợn mắt nhìn cô.
“Hôm qua cô không làm chuyện gì chứ?”
“Em làm chuyện gì!”
“Tôi không tin, cô nói dối! Từ khi cô ở trên đó về, sếp Dung giam mình trong phòng suốt một ngày, tôi cũng không về nhà, hút mấy chục điếu thuốc!”
“Vậy... vậy thì sao?”
“Cô nói xem?” Bạch Hiền Đức có vẻ không buông tha Mao Lệ, ghé sát cô, ánh mắt như muốn nuốt sống cô: “Tôi làm việc với sếp Dung mười mấy năm, chưa bao giờ thấy sếp như vậy. Mao Lệ, cô cũng quá tàn nhẫn!”
“Hiền Đức, chị muốn tôi nói thế nào?” Mao Lệ ngắt lời, mắt ủ rũ nhìn cô: “Tôi cũng không muốn như vậy, nhưng tình cảm không thể gượng ép, tôi biết sếp Dung là người tốt, nhưng tôi cũng chẳng biết làm thế nào. Tôi thực sự... hơn nữa, tôi đã có bạn trai...”
“Cái gì? Cô có rồi?” Bạch Hiền Đức túm lấy chữ quan trọng.
Mao Lệ trịnh trọng gật đầu.
“Mấy tháng rồi?” Tùng Dung bên ngoài không nén nổi lại xen vào, thì ra bọn họ đều đang dỏng tai nghe, có lẽ là hiểu lầm, tưởng là Mao Lệ có thai mấy tháng.
Bạch Hiền Đức nổi đóa: “Im mồm! Làm việc đi!”
Rồi cô lại nhìn Mao Lệ: “Xem đây, đều là chuyện hay ho cô gây ra!” Vừa nói vừa lắc đầu lia lịa: “Tôi buồn thay cho sếp Dung... Mao Lệ, rất nhiều chuyện thực ra cô không biết, sếp Dung...”
“Tôi rất kính trọng sếp, luôn để trong lòng.” Mao Lệ cướp lời: “Nhưng chuyện này nếu không sớm nói rõ, hiểu lầm càng lớn, càng không hay cho ông ấy, không phải sao? Hiền Đức, chị cũng là người từng trải, chị quá biết điều đó.”
Bạch Hiền Đức không nói được gì, chị cũng biết, chuyện tình cảm không thể gượng ép.
Buổi tối một tuần sau, Mao Lệ và Triệu Thành Tuấn cùng ăn tối.
Từ Thượng Hải trở về Triệu Thành Tuấn luôn bận rộn, khi anh bận Mao Lệ cũng không muốn quấy rầy, có việc gì cùng lắm chỉ nhắn tin, gọi điện cũng rất ít. Có lẽ cô cảm thấy hai người tiến triển quá nhanh, không có quá trình, gặp gỡ cũng ít, lúc gặp nhau cô tỏ ra khách khí, anh lại càng như vậy. Nhưng quan hệ giữa hai người khác giới thực diệu kỳ, khi bạn đã thích ai đó, cho dù đối phương thế nào bạn cũng đều chấp nhận, mà lại còn thấy vô cùng hạnh phúc. Mao Lệ rất thích vẻ từng trải kín đáo của Triệu Thành Tuấn, vừa nhìn thấy anh, tim cô đã đập loạn, ánh mắt thoáng qua của anh cũng khiến cô choáng váng, cảm giác này trước kia cô chưa từng trải nghiệm, cô thầm nghĩ, thì ra đó chính là sự đồng điệu của hai trái tim.
Ăn tối xong, hai người dắt tay nhau đi dạo ở công viên Nam Hồ.
Công viên buổi tối rất đông vui, dân cư xung quanh đều thích ra đó dạo chơi hoặc tập thể dục, dưới bóng cây và những góc khuất, chỗ nào cũng bắt gặp các cặp tình nhân ôm nhau. Trong công viên có một quảng trường rất rộng, đó là khu vực đông vui nhất, là nơi người ta đang tụ tập khiêu vũ. Vũ điệu khá phong phú, Tango, Latin, Samba..., rồi còn múa quạt, thái cực quyền của người già, tiếng nhạc, tiếng người dù hơi ồn ào nhưng rất vui.
“Nào, chúng ta nhảy đi.” Hai người vừa đi đến đó, Mao Lệ đã thấy rạo rực chân tay, nói với anh.
“Ồ, rất nhiều, rất nhiều.”
“Ngốc quá!”
Hai người đều bối rối, có lẽ để che giấu, Mao Lệ đứng dậy nói: “Anh có khát không, em đi mua nước!” Triệu Thành Tuấn để cho cô đi, mắt nhìn theo bóng cô đi xa, mới rút trong túi áo một túi giấy nhỏ lấy ra hai viên thuốc cho vào miệng nuốt.
Cảm ơn trời tối giúp anh che đậy dấu hiệu bệnh tật.
Mao Lệ nhanh chóng mang nước về, đưa một chai cho anh: “Nhìn anh có vẻ mệt