Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341916
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1916 lượt.
hư mưa vào mặt anh, trán anh để truyền hơi âm, nhưng vô ích, cơ thể anh như băng giá ngưng kết ngàn năm, không một chút hơi ấm.
“A Tuấn! A Tuấn!...” Cô thường gào khóc trong mơ.
Nhưng anh không nghe thấy, hai mắt nhắm nghiền đã khép lại thế giới đến với cô, anh đi rồi, không một câu giã từ, không cuộc chia ly nào trên đời tuyệt vọng và bi thương như vậy, cô thà chết còn hơn đối diện với nó. Nhưng cô không chết, mỗi lần giãy giụa trong mơ tỉnh lại, trong đầu vẫn in nguyên khuôn mặt trắng bệch của anh.
Nhất định kiếp trước cô đã nợ gì anh, kiếp này mới phải chịu hết sự giày vò của anh! Mà kỳ lạ là giấc mơ thật đến đáng sợ, thậm chí cảm giác nghẹt thở vì sặc nước cũng vô cùng chân thật, hình như cô thực sự vừa trải qua hiểm cảnh như thể chính anh đánh thức cô, chính anh cứu cô, nhưng khi tỉnh lại, cô biết rõ, mình rơi vào cảnh ngộ không thể phục hồi chính là tại anh! Cô chỉ không hiểu, tại sao trong giấc mơ luôn là anh chết, có sông, cô rất sợ giấc mơ đó, mơ thấy cô đau khổ vì anh chết, lặp đi lặp lại, thần kinh trở nên u mê rối loạn. Cho nên một thời gian dài trước khi xuất viện cô thậm chí không nhớ tại sao mình phải nhập viện, cũng không nhớ xung đột cụ thể giữa cô và họ thế nào, chỉ biết cô đã mất anh, anh không còn trong cuộc sống của cô nữa, anh không chết, nhưng trong lòng cô như đã chết.
Nhất định là anh cố ý, đó là ý nghĩ cuối cùng lóe trong đầu trước khi cô ngất đi hôm đó. Tại sao lại có ý nghĩ như vậy thì cô không biết, hoàn toàn là trực giác. Cô không cho đó là trò lừa dối, bởi cô vốn không phải là người yếu đuối, cô dám yêu, dám hận cũng dám đối diện với sai lầm, nếu cô thực sự nhìn nhầm người, cô sẽ không đau lòng như thế, đằng nào cũng không phải lần đầu bị lừa, cho dù bị lại, cũng không đến nỗi suy sụp, nhưng vấn đề là cô thực sự không cho là mình đã lầm.
Cảm giác, vẫn là do cảm giác, chung sống với anh, cô biết anh là người thông minh, anh cũng biết cô rất thông minh, nếu rắp tâm lừa cô, anh sẽ không bỏ nhiều tinh lực vào cô như vậy, bởi anh hiểu cô không dễ bị đánh lừa, làm kinh doanh anh rất biết cân nhắc lợi hại, anh không làm những việc vô nghĩa. Chuyện Dung Nhược Thành rất có thể chỉ là cái cớ, anh lợi dụng cơ hội đó, nói với cô những lời như thế không phải là suy nghĩ của anh, nhất định không phải. Nếu không, chuyện đã qua một thời gian, mỗi lần nghĩ lại cô không hề thấy hận, chỉ thấy đau lòng, cô cũng thấy kỳ lạ, anh làm cô tổn thương nặng nề như vậy, cô nên hận mới phải, nhưng mỗi lần thoát khỏi giấc mơ, nước mắt luôn chan hòa trên mặt, trong mơ cô cũng gọi tên anh, cô biết.
Nhưng bất luận thế nào, kết thúc là kết thúc, về điểm này cô cảm thấy hà tất anh phải phóng đại vấn đề như thế, nếu muốn kết thúc có thể nói rõ với cô, cớ sao phải dùng những lời nặng nề như vậy, họ đâu phải chưa từng chia tay, cô đâu đến nỗi tìm đến cái chết? Nhìn từ góc độ khác, có thể thấy, cô coi trọng cuộc tình này hơn anh, bất luận là diễn kịch hay là từ kịch thành thật, anh nghiêm túc với tình cảm đó, ít nhất anh từng thừa nhận, bản thân anh hôm đó cũng nói, anh vốn định cùng cô đi đến cùng, còn có phải anh dùng cái đó trả thù Chương Kiến Phi hay không cô hoàn toàn không muốn nghĩ, cô không quan tâm chuyện đó, cô yêu anh, muốn sống cùng anh, chỉ có vậy.
Tình yêu bé nhỏ đến mức này, quả là ngoài dự đoán của cô. Cả hai người đã từng dốc bao tình lực vào đó. Suy cho cùng tình cảm giữa họ quá không thuần khiết, pha tạp quá nhiều day dứt và nghi kị, mà tình yêu vốn không dung thứ cát sạn, họ rơi vào ngộ cảnh này coi như tất yếu, cũng là chuyện sớm muộn mà thôi.
Mao Lệ ốm nặng, đầu tiên là nằm viện ở Bắc Hải, do sốt cao không hạ phải chuyển về Nam Ninh điều trị, lúc nghiêm trọng nhất, cô hôn mê rất lâu, những mộng cảnh vụn vặt đa phần nhìn thấy trong lúc hôn mê. Cũng may khi tỉnh lại, xung quanh toàn người thân, tất cả vẫn tốt, cô không mất chân mất tay, người vẫn nguyên vẹn. Ngoài trái tim tan nát.
Nhưng cũng chẳng sao, tóm lại cô vẫn sống, còn sống luôn là điều tốt. Thời gian này, mẹ ở bệnh viện chăm cô, cha và anh trai cũng từ Thượng Hải đến, đồng nghiệp hàng ngày ra vào thăm nom, trong phòng bệnh luôn không thiếu tiếng nói cười, lòng cô cuối cùng bình ổn, không có tình yêu, cô cũng không đến nỗi cô đơn, trên đời vẫn còn nhiều thứ quan trọng hơn tình yêu.
Bạch Hiền Đức chăm đến bệnh viện nhất, lần nào hai người cũng tán gẫu rất lâu, hôm đó đang tán thì có y tá mang hoa vào, Mao Lệ tưởng là của bạn bè hoặc đồng nghiệp, giở tấm bưu thiếp, bất ngờ nhìn thấy nét chữ của Chương Kiến Phi.
Anh sẽ không để bọn họ giày vò em nữa, xin lỗi.
Chúc em sớm bình phục.
Chương Kiến Phi
Mao Lệ vốn đang nói cười bỗng trở nên tư lự. Chương Kiến Phi có lẽ không tiện đến thăm nên gửi hoa đến, đại diện cho cá nhân anh hay cho Triệu Thành Tuấn? Là thăm hỏi hay là an ủi? Đúng là anh chàng si tình, bằng ấy năm vẫn không thay đổi! Anh cảm thấy cô bị tổn thương là do anh, thật là nực cười, trái tim cô chỉ thuộc về cô, cô bị lừa, bị thương đều là do chính cô, cô đa mang, đâu có bị tổn thương? Cô khô