Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341917
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1917 lượt.
tàn lửa cuối cùng trong đám tro bị một cơn gió lốc cuốn sạch không còn vết tích.
Khi Triệu Thành Tuấn nói những lời đó, không hề biết có một người đứng ở cửa, ngược chiều ánh sáng, mình vận chiếc áo khoác màu cà phê nhạt, cả người đứng sững trơ như tượng đá.
Không biết anh đến lúc nào, Mao Lệ đứng ở góc tường chéo góc với cửa, bất chợt nhìn thấy, lúc đầu cô bàng hoàng như rơi vào giấc mơ, bóng người lờ mờ ngược chiều ánh sáng, ngẫu nhiên rơi vào tầm mắt cô, cô rùng mình một cách bản năng, toàn thân đột nhiên co rúm, là... là anh ấy?
Có trời chứng giám, vô số lần cô nhìn thấy anh như vậy trong mơ, nhưng chưa bao giờ tiến lại gần cô, bốn năm bặt vô âm tín, cô đã tưởng đời này kiếp này họ sẽ không gặp lại, không ngờ lại gặp trong hoàn cảnh thế này, thê thảm như vậy, giống như xé toạc vết thương đang lành trong lòng cô, máu đầm đìa, chuyện cũ ào về, cô không thể tin người trước mặt có đúng là anh? Có đúng là anh?
Triệu Thành Tuấn cuối cùng phát giác ra điều gì, theo ánh mắt cô ngoái lại.
Cách mấy mét, mặt Chương Kiến Phi trắng bệch đứng ở ngưỡng cửa, đôi mắt như dã thú trợn trừng nhìn anh, như lập tức muốn chồm đến xé anh thành trăm mảnh.
Cả thế giới đột nhiên bặt tiếng, một không khí chết chóc lặng như tờ.
Ánh nắng sớm sáng choang chiếu qua cửa sổ, gió thổi tung bức rèm rộng màu trắng, trong không khí lặng ngắt như vọt ra những quả cầu lửa vô hình, tiếng gió, tiếng sóng biển, mọi thanh âm nhỏ nhất trong không khí tĩnh lặng đều biến thành những ngòi thuốc nổ làm bùng lên đám cháy rừng rực, ùng ùng ùng, là ảo giác cũng là thật, mỗi người đều nghe thấy tim mình đập, thình thịch thình thịch, nhanh và gấp, mỗi khuôn mặt phóng to đều biến dạng méo mó.
“Triệu Thành Tuấn, cậu muốn thắng tôi như vậy sao?” Chương Kiến Phi từng bước đi đến, mắt như muốn giết người, mỗi bước chân tỏa ra sát khí.
Tất cả bắt đầu từ tối hôm qua, Chương Kiến Phi đến căn hộ của Triệu Thành Tuấn lại thấy Mao Lệ lái xe lao ra, lúc đó anh cảm thấy có gì bất thường, lên tầng nhấn chuông, Triệu Thành Tuấn không mở cửa (có lẽ anh tưởng là Mao Lệ). Chương Kiến Phi đột ngột đến tìm Triệu Thành Tuấn là muốn báo tin Chương Thế Đức bị trúng gió, cả Hồng Hải đang náo loạn, Tô Nhiếp Nhĩ tuyên bố muốn có số cổ phần trong tay Chương Thế Đức, nhưng lại ra một cái giá bèo bọt không thể tưởng tượng, Chương Kiến Phi nghe tin hốt hoảng, bởi vì Chương Thế Đức cho dù bị ép từ chức nhưng trong tay vẫn nắm 29% cổ phẩn của Hồng Hải khiến Tô Nhiếp Nhĩ đứng ngồi không yên, nếu lão già đem cổ phần chuyển nhượng cho đối thủ cạnh tranh, Tô Nhiếp Nhĩ rất khó ngồi yên ghế chủ tịch điều hành, cho nên anh ta nhất thiết phải lấy được số cổ phần đó trước khi ông già tắt thở, đây là điều Chương Kiến Phi không dám tưởng tượng nhất, lòng như lửa đốt, anh đi tìm Triệu Thành Tuấn bàn bạc, gọi điện không được, đành đến nhà, nhưng không vào được.
Trở về nhà suốt đêm không ngủ, sáng sớm hôm sau lại đến tìm Triệu Thành Tuấn, vẫn không gặp, bảo vệ nói Triệu tiên sinh đã đi đâu từ lúc trời chưa sáng, anh lập tức gọi cho Peter hỏi tình hình, Peter nói có thể Triệu Thành Tuấn đi Bắc Hải, anh không nói gì lập tức đuổi theo, không ngờ lại chứng kiến cảnh tượng như vậy.
“Nói đi, cậu muốn thắng tôi như thế sao?” Anh hét lên với Triệu Thành Tuấn,
Triệu Thành Tuấn cười gằn: “Đúng thì sao?”
Mao Lệ đã không thể nào chịu nổi, trong đầu như có những sợi dây chằng đứt tung, nước mắt vẫn tuôn, chết đi, hãy để cô chết đi, cô thà chết ngay còn hơn rơi vào nghịch cảnh thế này, trong màn nước mắt nhập nhòa, mọi vật bắt đầu chao đảo, cô dán lưng vào tường run lẩy bẩy, người lạnh dần, cô đã chết, hoặc đang chết, cô bàng hoàng nhìn thấy bia mộ của mình trên cánh đồng hoang, mọi yêu hận đau thương giằng xé cuối cùng chẳng qua là giấc mơ, mọi đau khổ thắt gan thắt ruột một mình cô chịu đựng, câu chuyện của cô đến đây hạ màn, thế giới này rõ ràng không còn gì để hy vọng.
Hai chân cô mềm dần, từ từ trượt theo tường khuỵu xuống, hai mắt tối đen, không biết gì nữa.
Mao Lệ chỉ muốn tất cả đều là giấc mơ, nếu là mơ tỉnh lại sẽ hết, cô không quen hai người này, chưa từng quen, trong ký ức của cô không có họ, trong cuộc sống của cô không có họ thì tốt biết bao! Nhưng cơn đau thể xác rất thật, dẫu rơi vào hôn mê, cô vẫn cảm thấy tim đau như bị cào xé. Cơn hôn mê này thật đặc biệt, tất cả chìm trong cõi hỗn mang tối om và lặng ngắt nhưng ý thức rất tỉnh. Cô thấy mình quanh quẩn trong mộng cảnh giống nhau, đúng là mộng cảnh, cô không ngừng mơ thấy bị cuốn vào cơn sóng khủng khiếp, lúc chìm nghỉm xuống đáy sâu, lúc hất tung lên không, sau đó bị quăng ra xa, mỗi khi cô thấy mình sắp chết, luôn có một người từ trong bóng tối giơ tay nắm lấy cô, nói: “Anh không muốn để em chết, em ở lại, anh đi.”
Người đó luôn cố sức đẩy cô lên bờ, mỗi lần sau khi cô được cứu, họ lại chia tay, có lúc cô bị sóng cuốn, có lúc anh bị nhấn chìm, cô gào thét gọi tên anh, gọi đến rách tim rách phổi, đốc hết sức tàn. Khi ôm được người anh, cô tuyệt vọng nhận ra anh đã lạnh giá, cô bất chấp tất cả hôn n