Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341915
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1915 lượt.
ng dấn thân, sao phải đau khổ? Cô tự làm tự chịu, không trách bất cứ ai!
Bạch Hiền Đức nhìn ra tâm trạng cô, vội chuyển chủ đề: “À, sếp Dung có thể sẽ chuyển đi, cũng như sếp Hứa, chuyển đến nhà xuất bản mới thành lập.”
Mao Lệ quay mặt lại, băn khoăn nhìn chị: “Chuyển đi?”
“Đúng.”
“Tại sao?”
Bạch Hiền Đức đăm chiêu.
“Hình như ông ấy không đến thăm em.” Mao Lệ đột nhiên nói. Đúng, tất cả đồng nghiệp trong nhà xuất bản hầu như đều đến, nhưng không thấy bóng dáng Dung Nhược Thành, là cấp trên cao nhất của cô, ông không có lý do không đến thăm nhân viên nằm viện, tại sao? Né tránh ư?
Bạch Hiền Đức rõ ràng biết nội tình, mắt chợt đỏ, nhìn Mao Lệ: “Ông ấy không dám đến, bởi không biết đối diện với cô thế nào, cô và Triệu Thành Tuấn chia tay ông ấy tự trách rất nhiều, lần này nghe nói ông ấy chủ động xin đi.”
“Quá hoang đường! Tôi và bạn trai chia tay là chuyện của chúng tôi, liên quan gì đến ông ấy? Vấn đề này tôi đã nói với ông ấy, sao ông ấy không hiểu?”
“Tính sếp thế nào cô cũng biết, vô cùng nhạy cảm, có lẽ ông ấy cảm thấy sau này cùng làm việc với cô sẽ khó xử, nên quyết định chuyển đi.”
“Nếu phải đi cũng là tôi, không phải ông ấy!”
Bạch Hiền Đức xúc động, chị vốn tưởng Mao Lệ trách Dung Nhược Thành cho nên gần đây không dám nhắc đến ông trước mặt cô, không ngờ Mao Lệ không hẹp hòi như chị nghĩ, quả nhiên chị đã không nhìn nhầm người. Chị đăm đăm nhìn Mao Lệ hồi lâu, dần dần hiểu ra, hỏi: “Mao Lệ, cô có muốn nghe chuyện không?”
“Chuyện?”
“Ừ, tôi kể cho cô nghe một câu chuyện, cô có muốn nghe?”
“Chuyện gì?”
“Chuyện về một người đàn ông có tuổi.” Bạch Hiền Đức nắm tay Mao Lệ, ánh mắt khẩn thiết: “Cô cứ coi như nghe kể chuyện, đừng quan tâm nhân vật chính là ai.”
Mao Lệ lặng lẽ nhìn chị ta, không nói.
Bạch Hiền Đức dường như đã hạ quyết tâm, thở dài, chậm rãi nói: “Trong những người quen của tôi có một người đàn ông như thế này, do hôn nhân thất bại ông trở nên nghi ngờ tình cảm, ly hôn đã lâu vẫn một mình, hàng ngày lặng lẽ đi làm, ít nói, luôn giữ khoảng cách với mọi người, nhất là phụ nữ. Ông vốn tưởng sẽ duy trì cuộc sống lạnh lòng của mình đến khi trở về với đất, cho đến một ngày, cơ quan xuất hiện một cô gái trẻ xinh đẹp, sôi nổi đầy cuốn hút, ông vừa gặp đã yêu. Nhưng là cấp trên, ông không dám bộc lộ, bởi vì ông tự ti, cảm thấy không xứng với cô, nhưng ông không thể kiềm chế tình yêu và nỗi nhớ cô, ông âm thầm đau khổ, một ngày nọ ông ngẫu nhiên phát hiện cô gái dùng MSN chat với bạn, vậy là ông vào MSN và trở thành bạn của cô. Cuộc sống của ông từ đó tươi màu, ngày nào ông cũng chát vài câu với cô, thực ra ở cơ quan họ chỉ cách nhau một bức tường, ông thà giữ kín trong lòng để duy trì mối giao lưu bí mật ngọt ngào, bởi ông biết họ không thể có kết quả, ông cũng chưa bao giờ ảo tưởng vào thay đổi nào đó.
“Nhưng sự đời luôn thay đổi khó lường, về sau cô gái có bạn trai, từ đó không vào MSN nữa, ngày nào ông cũng lên mạng ngơ ngẩn đợi chờ, cách một bức tường, ông vẫn đợi đến tuyệt vọng... Nhưng ông chỉ im lặng quan tâm cô gái, giấu kín tình cảm và nỗi buồn trong lòng. Có lần ngẫu nhiên phát hiện sinh nhật cô, ông tặng cô bánh sinh nhật chiếc bánh rất đặc biệt, trên bề mặt có hình chú chuột Mickey, làm bằng sôcôla, bởi ông biết cô gái rất thích chuột Mickey. Ông còn để hình chuột Mickey rất đáng yêu trong vi tính của mình...”
Mao Lệ sững sờ nhìn Bạch Hiền Đức, đôi mắt đen lóng lánh sáng dị thường, như nghe nhầm, lại như kinh ngạc, không hiểu người trước mặt nói gì, rồi quay mặt đi. Xung quanh yên tĩnh, cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập loạn. Ông ấy! Chính là Cát Bụi?
Bạch Hiền Đức thở dài: “Tôi nói đều là sự thật, chắc cô sẽ hỏi tại sao tôi biết, khi sử dụng máy vi tính của ông ấy, tôi phát hiện có rất nhiều bài viết, tôi không hề biết ông ấy lại viết hay như thế. Mỗi bài viết đều gửi gắm nỗi nhớ cô, viết rất nhiều, mỗi lần có cảm xúc đặc biệt ông ấy lại viết. Ngay sau hôm máy vi tính được chuyển xuống cho tôi, chắc ông ấy nhận ra, ấp úng nói với tôi rất nhiều, tôi hiểu ông ẩy muốn nói gì, muốn tôi xóa những bài viết đó. Tôi giả bộ nói, tôi đã cài chương trình mới, không lưu gì hết, cũng không đọc, thực ra tôi đã đọc hết... Còn về chiếc bánh sinh nhật, tôi cũng biết, cũng vì chiếc bánh đó tôi mới phát hiện tình cảm của ông ấy với cô, sinh nhật cô cũng gần sinh nhật Hỷ Nhi, tôi đến hiệu bánh gần nhà xuất bản, ông chủ hiệu cũng quen khá nhiều người ở đó, lúc chuyện phiếm ông ta bảo Dung Nhược Thành cũng đặt ông ta làm một chiếc bánh sinh nhật rất đặc biệt, bên trên có hình chuột Mickey bằng sôcôla... Vậy là tôi hiểu, Mao Lệ, cô có hiểu không? Tôi nói điều này không có ý gì, chỉ cảm thấy nên nói với cô, cô xem, Dung Nhược Thành thầm yêu cô lâu như vậy, gần trong gang tấc mà không dám thổ lộ, bởi chỉ sợ cô sẽ xa lánh, ông ấy thà giữ quan hệ đồng nghiệp bởi ít nhất hàng ngày cũng được nhìn thấy cô...”
“Sao bây giờ chị mới nói?” Mao Lệ yếu ớt thở gấp, nắm chặt góc chăn trắng muốt, động tác đó cơ hồ rút hết toàn bộ sức lực của cô, người hơi run.<