Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Giấu Mặt

Người Tình Giấu Mặt

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342523

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2523 lượt.

tinh cô dâu cũng có vẻ vô cùng chói mắt, đặc biệt xinh đẹp.
Khi mà mục sư vô cùng nghiêm túc thực hiện lễ nghi hỏi hắn.
"Hạ Thiên Triệu, con nguyện ý lấy Hồ Lan làm vợ của con chứ, cùng cô ấy nắm tay đi hết cuộc đời? Bất kể là bệnh tật hay khỏe mạnh, nghèo khổ hay giàu có, suôn sẻ hoặc không được như ý, con đều nguyện ý yêu cô ấy, an ủi cô ấy, tôn trọng cô ấy, bảo vệ cô ấy? Cũng như nguyện ý chung thủy cả cuộc đời này với cô ấy chứ?"
Mắt hắn lạnh mà liếc nhìn cô gái bên người một cái, ánh mắt cô ta đang chờ mong hắn cho mọi người một câu trả lời thuyết phục, nhưng mà trong đầu hắn lại hiện ra bóng dáng của một người khác, hiện tại cô đang ở đâu? Tại sao còn chưa có người đến báo cho hắn, cô gái chết tiệt kia đi đâu?
"Hạ Thiên Triệu tiên sinh, Hạ Thiên Triệu tiên sinh. . . . . ." Mục sư nhẹ giọng ho khan một tiếng, ý bảo hắn chính là trả lời nguyện ý.
Giữa hàng trăm con mắt khách quan, mắt hắn hắn nhìn không thấy một tia vui sướng, thậm chí ngay cả ba chữ con nguyện ý cũng không muốn miễn cưỡng nói ra, đây là lần kết hôn thứ chín của hắn, nhưng cũng là lần duy nhất hắn ngay cả có lệ cũng nói nguyện ý cũng không.
Trong đám người, có một người đàn ông vội vàng mà chạy lại đây, không ai ngăn cản hắn, bởi vì bộ dáng của hắn cũng đủ nói cho người khác biết, hắn là trợ thủ đắc lực nhất bên người Hạ Thiên Triệu.
Hắn nhẹ giọng ở bên tai Hạ Thiên Triệu mà nói nhỏ hai câu, lại nhẹ nhàng lùi về một bên, cùng đợi hành động tiếp theo của hắn, quyết định là ở hay là đi.
Hạ Thiên Triệu đi đến vị trí của mục sư, tựa như đối với toàn bộ đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc ở đây mà nói: "Hôm nay dừng ở đây, mọi người tùy ý ra về!"
Cứ đơn giản như vậy, ngay cả một lời giải thích đều không có, hôn lễ này liền đã xong, hắn thậm chí ngay cả nhìn cũng không có quay lại nhìn cô dâu một cái, giống như cho tới bây giờ hắncũng không quen biết người cô gái này.
"Hạ Thiên Triệu, anh đứng lại đó cho tôi!" Cô dâu bị vứt lại rốt cuộc không thể chịu đựng được nữa, lớn tiếng nhìn bóng lưng của hắn mà hét.
Nhưng Hạ Thiên Triệu ngay cả đầu đều không có quay lại, thậm chí ngay cả bước chân cũng đều không muốn cho cô ta một cái.
Hồ Lan thế nào cũng không thể tin nổi, khi mà cô cho rằng mình sắp trở thành phu nhân thứ chín của hắn, người đàn ông đó lại ban cho cô nỗi nhục mà cả đời này cũng không thể quên được, cô thề, nếu không yêu được vậy nhất định phải phá hủy hắn.
Chung quy cô cũng đã quá ngốc rồi, cùng người đàn ông vô tình đấu, cùng đấu với người đàn ông máu lạnh, nếu như hắn không giao trái tim của hắn ra, vĩnh viễn đừng nghĩ có thể lừa được hắn, nếu cố chấp chỉ có thất bại thảm hại mà thôi.
Ân Tịch ở trong đám người, có chút dửng dưng mà nhìn màn hôn lễ này, người đàn ông này so với Thân Tử Duệ mà nói, càng thêm vô tình, bọn họ tuy đều máu lạnh vô tình, nhưng người đàn ông có thể không nhìn cô dâu đến một cái, trên đời này sợ rằng cũng chỉ có Hạ Thiên Triệu.
Cái chính là hôn lễ này tựa như có chút dị thường, mọi người dường như đều không có tranh cãi ầm ĩ, nhiều nhất cũng chỉ coi như xem một trò đùa khôi hài, cái chính là sau trò đùa đó vị cô dâu kia rất đáng thương, nhưng mà tựa như rất nhiều người lại đang chờ mong kết quả này.
Ân Tịch yên lặng mà lui đi ra ngoài, biến mất ở giữa dòng người . . .
Một đôi mắt trước sau vẫn luôn để ý tới cô, cho đến lúc cô về đến nhà, cho đến lúc đèn phòng của cô sáng lên, hắn ngồi ở trong xe nhìn ngọn đèn mỏng manh kia, giống như quan hệ bọn họ.
-------------
Tề gia, cả biệt thự đều bùng nổ tựa như một quả bom hẹn giờ
"A. . . . Đều cút ngay cho tôi. . . . Cút ngay. . . ." Tề Tư Mục lớn tiếng mà thét chói tai, sinh lực của ả dường như cũng không vì mất một ngón tay mà giảm bớt, ngược lại càng thêm tràn ngập sức sống.
"Tư Mục, con bình tĩnh một chút!" Ngô Niệm ở một bên lớn tiếng mà đau lòng mà nói.
Con gái cả tài giỏi vừa qua đời, đứa con gái thứ hai xinh đẹp bị người chặt một ngón tay, thằng con lớn thường xuyên đi ra ngoài đánh bạc, chồng càng lúc càng hờ hững với bà. . . . Hết thảy, cũng đủ làm cho bà đau thấu tâm.
" Con không muốn bình tĩnh, con không thể bình tĩnh. . . . ." Ả lớn tiếng mà thét gào, mạnh mẽ đem một cái ly thủy tinh tinh xảo ném, đập vỡ một chiếc bình hoa đồ cổ.
" Trời ơi. . . Con điên rồi, đó là cái bình bà nội . . . bà nội con thích nhất đó!" Ngô Niệm sợ hãi kêu lên.
Tề Tư Mục sau khi nghe thấy, đầu óc dường như có chút thanh tỉnh, bà nội, bà nội, tại cái gia đình quyền uy này là không cho phép ai có thể phản bác, có chút ngây ngốc mà đứng yên tại chỗ , cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.
Tề Tư Mục vừa vào cửa đã lớn tiếng ồn ào náo động khiến cho Lâm Âm Ái tò mò đi tới, bà vừa mới bước ra đại sảnh liền phát hiện một đống hỗn độn trên mặt đất.
"Cháu còn ngại nhà này không đủ an tĩnh có đúng hay không? Có phải tất cả mọi người vây quanh cháu đều điên lên cháu mới có thể vui vẻ a!" Lúc này đây, Lâm Âm Ái lớn tiếng mà tức giận khiển trách cháu gái mình.
"Bà nội, bà nội, thực xin lỗi!" Tề Tư Mụ