Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342535
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2535 lượt.
Tề Tư Mục rốt cục từ phía sau bước ra, hùng hổ mà đi đến trước mặt cô, giơ tay muốn đánh cô.
Ân Tịch một tay bắt lấy cổ tay cô ta, trả lời không chút khách khí: "Muốn đánh tôi, cô không xứng!"
"Mày. . . Đồ tiện nhân!" Tề Tư Mục phẫn nộ dậm chân một cái.
"Tề Tư Mục, từ điển của cô có thể đổi mới một chút hay không, ngoại trừ \'tiện nhân\' không thể tìm các từ mới khác sao? Nếu không có, tôi cho cô vài từ khác, ví dụ như đồ bỏ đi, thứ cặn bã!" Hôm nay, Hứa Ân Tịch cô tuyệt đối sẽ không cho phép người khác khi dễ nữa, đặc biệt là người của Tề gia.
"Tiện nhân chết tiệt, mày đừng đắc ý! Đợi lát nữa tao sẽ khiến cho mày phải khóc! Cho mày phải cầu xin tao!" Tề Tư Mục biểu lộ vẻ hả hê đắc ý.
"Đồ bỏ đi, thứ cặn bã, mấy từ đó cũng không sai!" Phía sau cô đột nhiên vang lên tiếng vỗ tay, mang theo thanh âm lạnh lẽo xuyên thẳng từ sau lưng cô.
Bên trái Lâm Âm Ái là Ngô Niệm, các cô gái phía sau hiển nhiên là người hầu, chắc là mới đến, cô không có ấn tượng gì.
"Bà nội!" Tề Tư Mục ra vẻ làm nũng đi qua, ôm lấy một cánh tay của bà ta, ánh mắt trìu mến của Lâm Âm Ái tràn ngập yêu thương, giống như ánh mắt của bà ngoại lúc nhìn cô.
Ân Tịch chưa từng ước ao mọi thứ này, một cảm giác mất mát không rõ chợt hiện trong lòng, có thể gọi đó là quan hệ huyết thống, mặc dù cho tới bây giờ cô cũng không nghĩ tới muốn cùng Tề gia có quan hệ gì. Thân là cháu gái như nhau, mà cô ở Tề gia, ngoại trừ hai chữ \'tiện nhân\' sẽ không có gì khác.
"A Khoan, đem những thứ này cầm qua cho cô ta!" Không có chút tình cảm nào trong giọng nói của Lâm Âm Ái, trong mắt chỉ có đề phòng cùng chán ghét.
Lời nói của bà ta làm cho Ân Tịch lo sợ, bà ta cho cô là vật gì, có thể liên quan đến bà ngoại hay không?
Người đàn ông được gọi là A Khoan cầm một cái gói nhỏ đi ra, cái gói nhỏ kia mang theo dấu vết màu đỏ, trống ngực của Ân Tịch đập thành từng nhịp, tự nói bản thân quá nhạy cảm, nhất định là quá nhạy cảm.
A Khoan đem nó đặt vào tay Ân Tịch, không chút biểu tình, cứng đơ giống như máy móc.
"Tiện nhân, mở ra xem đi, mày không phải rất có dũng khí sao? Không phải mày rất mạnh mẽ sao? Mày không dám mở ra a!" Tề Tư Mục lớn tiếng huyên náo từ phía đối diện nói với cô, cô ta thấy bộ dạng sợ hãi của Ân Tịch, trong lòng cô ta đắc ý mười phần.
Bàn tay Ân Tịch hoàn toàn run rẩy, tay cô chậm rãi mở cái gói, một chút lại một chút. . .
Hai ngón tay còn mang theo tơ máu màu đỏ hiện ra trước mắt Ân Tịch, ngón tay bị cắt tận gốc, còn có nếp nhăn, thậm chí còn có cả độ ấm . . .
"A. . . . . . . . . . . . . . . A. . . . . . . . . . A. . . . . . . . ." Ân Tịch đối diện với ngón tay lớn tiếng thét lên chói tai, hai ngón tay trỏ rơi xuống, Ân Tịch theo bản năng ngồi bệt xuống.
Nhặt lên, giống như là ngón tay của bà ngoại, đó là ngón tay của bà ngoại. . . . .
"Hứa Ân Tịch, cháu gái ta tại vì mày mà bị người ta chặt đứt một ngón tay trỏ, do đó ta làm cho bà ngoại ngươi mất gấp hai lần để bồi thường lại ủy khuất Tư Mục đã phải chịu." Lâm Âm Ái khinh thường tình cảm của Ân Tịch, với giọng điệu bình thản trầm ổn mà nói, loại chuyện này chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.
"Tiện nhân chết tiệt, mày cũng biết đau a? Lúc trước tao bị người khác chặt đứt ngón trỏ bàn tay phải đã từng nghĩ có một ngày, nhất định mày phải tới bồi thường lại, bây giờ bà ngoại mày thay mày trả trước một chút." Tề Tư Mục đi tới bên cạnh cô lớn tiếng nhục mạ, còn đi lên phía trước, một cước dẫm nát bàn tay đưa ra của Ân Tịch, giầy cao gót bén nhọn dứt khoát mà đạp lên.
Ân Tịch chịu đựng đau đớn, nhưng vẫn như cũ không buông ngón tay của bà ngoại trên tay ra, gắt gao nắm chặt.
"Tiện nhân, dám cười tao, đồ bỏ đi, bây giờ tao cho mày sống không bằng chết, hừ!" Đôi giầy gót nhọn của cô ta nâng lên lần thứ hai hung hăng mà dẫm xuống, sức lực bên trong này khiến cho thân thể Ân Tịch bị đau đớn kích thích thẳng đến đại não, không khống chế được lớn tiếng hét ầm lên!
Ân Tịch cắn răng, cô không thể mặc cho người khác khi dễ, cô không thể cứ như vậy mà khuất phục, cô phải phản kháng!
Tiếp theo, cô dùng tay kia bắt lấy cổ chân của Tư Tề Mục, dùng sức kéo ả ta xuống, động tác kéo của cô khiến cho một chân kia của ả ta đột nhiên mất đi trọng tâm, cơ thể hung hăng ngã xuống sàn nhà, một tiếng ‘phịch’ nặng nề phát ra , kèm theo đó là tiếng kêu như sói tru của Tề Tư Mục.
Ân Tịch nhanh chóng từ trên mặt đất bò dậy, vọt tới trước mặt Lâm Âm Ái, liền vung tay tát một bạt tai, "bà ác ma, bà là kẻ biến thái, bà thần kinh! Bà thả bà ngoại tôi, thả bà ngoại cho tôi. . . ." Cô dùng hết sức lực mà đẩy thân thể của Lâm Âm Ái.
"A Khoan, còn không bắt con điên này lại!" Ngô Niệm nhìn thấy Ân Tịch gần như phát điên, có chút sợ hãi mà lớn tiếng ra lệnh, thân mình lại tránh sang một bên.
A Khoan bước lên phía trước, dùng sức kéo cơ thể Ân Tịch ra.
Ân Tịch liều mạng phản kháng, dùng chân đá ngược lại A Khoan, mặc dù cô dùng hết toàn bộ sức lực, sức của phụ nữ làm sao mới có thể so được với đàn ông, phương diện này vẫn là đàn ông hơn, Ân Tịch rất nhanh đã b