Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342238
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2238 lượt.
có nháo, không có ầm ĩ, giọng nói rất nhẹ, cũng lẳng lặng dựa vào giường.
Tề Gia Tĩnh nhắm mắt, như là bị đụng vào cái gì, ông chưa từng muốn đối mặt hoặc là thẳng thắn trả lời loại tình cảm này. Bọn họ đều đã qua tuổi bốn mươi, chuyện yêu đương đối với bọn họ ngày càng xa, mà ông cũng ngày càng không có sức lực mà ứng phó.
"Đừng nghĩ nhiều quá, ngủ đi!" Ông ta nhẹ nhàng kéo chăn đắp lên người Ngô Niệm.
Vấn đề này tranh cãi nữa cũng không có kết quả, chỉ khiến cả hai đều thua thiệt. Mà ông ta ngay cả thái độ cho có lệ cũng không muốn giả tạo một lần nữa. Trốn tránh là phương pháp tốt nhất.
Ngô Niệm không có tiếp tục bức ông một lần nữa, bà cũng biết bức thêm nữa cũng chỉ làm cho cảm tình vợ chồng càng thêm xa cách. Bà ta phải làm vậy, sau lưng hắn trộm quan sát, coi như cái gì cũng không biết.
Bà ta nhận thấy sự mệt mỏi trong lời nói của ông, nhẹ nhàng nằm xuống, tránh ở trong cái chăn mềm.
Ông ta trở mình tắt đèn ngủ ở đầu giường, tiếp tục nhắm mắt lại.
****
Trở mình một cái, ông thấy vẻ mặt Hứa Bội Dung tươi cười , đôi mắt linh động ngập nước, . . . . . . . . . . . . bàn tay nhỏ bé nắm lấy bàn tay của ông.
Khi ông cưới bà, nói sẽ mang lại hạnh phúc cho bà cả đời này, cho nên bà không muốn xuất đầu lộ diện, lựa chọn tránh né, an tâm làm một bà chủ tốt.
Vì muốn Lâm Âm Ái vừa lòng, bà buộc phải học rất nhiều thứ để khiến bà ta vừa lòng, có khi mẹ chồng rõ ràng là khi dễ bà, bà cũng luôn cắn răng chịu đựng, ông muốn nói với bà những lời công bằng, bà sẽ luôn nói không cần bởi vì bà đã khiến tình cảm mẹ con của ông rạn nứt.
Sau dần, nhưng ông không hề vì bà mà cảm thấy đau lòng, có khi bà làm cái gì đó thấy mệt mỏi, thậm chí cự tuyệt hoan ái của ông, ông ta cảm thấy thứ mà bà ta để ý không phải ông mà chính là địa vị phu nhân của Tề gia.
Ông cùng với Ngô Niệm ở cùng một chỗ chẳng qua là trùng hợp, ông uống rượu say, bà ta cũng say, hai người quan hệ dưới tình huống không có gì bảo hộ, triền miên suốt cả đêm, ông ta phải thừa nhận ông say mê thân thể Ngô Niệm.
Có lần đầu tiên sẽ có lần thứ hai, có thứ để so sánh thì sẽ so sánh, thế nhưng càng ngày ông càng không vừa mắt Hứa Bội Dung , nguy cơ của Tề thị như là một ngòi nổ trực tiếp, hoàn toàn khiến ông trở mặt phản bộ tình cảm của bọn họ, thậm chí ngay cả tình thân ông cũng vứt bỏ.
Từ khi Ân Tịch sinh ra đến bây giờ, ông chưa từng ở bên cạnh nhìn cô lấy quá phút, tổng số lần gặp mặt cũng không có gặp quá 3 lần, đây là một người baba có trách nhiệm sao?
Chung quy, ông đã phụ tấm chân tình của Hứa Bội Dung.
Ông chưa bao giờ biết chính mình trong lúc ngủ nói mê sảng, Ngô Niệm cũng không có nói cho ông biết. Vài năm gần đây có quá nhiều chuyện, áp lực quá nhiều, nói ra trong mộng cũng là một cách giải tỏa.
Ngô Niệm lại một lần nữa tỉnh lại, nghe người bên cạnh đang thấp giọng gọi: "Bội Dung. . . thực xin lỗi. . . Bội Dung"
Ngô Niệm gắt gao nghiến chặt răng.
Ngoài cửa sổ ánh mặt trời chiếu vào, ánh nắng nhu hòa chiếu lên thân thể hắn.
Ân Tịch kéo rèm cửa ra, hương hoa cỏ thơm mát từ vườn hoa của biệt thự quẩn quanh, đây là lần đầu tiên từ khi cô đến ở biệt thự của Thân Tử Duệ có tâm tỉnh lẳng lặng mà cảm thụ một buổi sáng.
Cô vươn người một cái, phấn chấn điều chỉnh tâm tình, cô còn muốn tiếp tục chiến đấu, người của Tề gia sẽ không dễ dàng mà buông tha như vậy, Tề thị còn một ngày không sụp đổ, bọn họ sẽ còn có thể tiếp tục đường hoàng.
Nghĩ thông suốt, tâm tình của cô cũng trở nên bình tĩnh hơn.
Xuống lầu, phòng khách im lặng một mảnh, Thân Tử Duệ dường như còn chưa có rời giường. Cô đảo mắt tìm kiếm, lại thoáng nhìn thấy một cuốn sổ ghi chép đang mở. Cô nhẹ nhàng đi đến.
Tay cô chạm vào từng nét hoa văn trên quần áo của hắn, giống như chúng đang ở trên người hắn, cảm nhận được hơi thở thân mật của hắn.
Xong xuôi, cô xếp gọn gàng lại từng chiếc rồi đóng cửa.
Đang lúc cô mở một ngăn tủ khác ra, cô liền bị một bộ y phục đặc biệt thu hút ánh mắt. Đó là một cái mũ dạ chóp tròn dùng chung với lễ phục, đặc biệt có phong cách của vua hài Charlie, còn có một bộ lễ phục nhỏ, một đôi giày, một cây gậy trúc lẳng lặng nằm bên cạnh.
Thân Tử Duệ thật sự thích Charlie? Đã vậy lại còn thích sắm vai hắn ta? Có lẽ hắn cũng từng vì người phụ nữ mà hắn thích, muốn làm cho người đó vui vẻ, có thể khiến cho Thân Tử Duệ làm những việc này, người phụ nữ kia quả thực phải vô cùng có mị lực, và cũng vô cùng hạnh phúc.
Nghĩ đến đây trong lòng Ân Tịch hình như hiện lên một chút ghen tuông.
Sau khi cô đóng tủ quần áo lại, đột nhiên ở giữa không trung hiện lên số 139 xa lạ kia.
Đúng rồi, di động của cô từng có một tin nhắn video như thế này, cũng là hóa trang Charlie, vậy cái số điện thoại xa lạ kia rốt cuộc là ai? Lẽ nào. . .
Ân Tịch đập mạnh một cái vào đầu, trong lòng thầm nhắc nhở chính mình: "Nghĩ đi đâu vậy? Thân Tử Duệ thế nào có thể chơi trò vô vị ấy cùng cô? Người này cho tới giờ chỉ có nhắn tin không hề gọi điện, làm sao lại