Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Giấu Mặt

Người Tình Giấu Mặt

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342228

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.

Dịch mà thủ tiết không?"
"Thân tiên sinh, anh suy nghĩ nhiều quá, tôi cho tới giờ chưa hề trốn tránh anh, cũng không cần phải trốn tránh." Ân Tịch cố lấy dũng khí nói với hắn, giống như cho tới bây giờ cô chưa từng yêu người đàn ông này.
Thân Tử Duệ nhìn thấy vẻ mặt kiên quyết của cô, biết lúc này cô rất muốn rời khỏi hắn.
Cô ra sức rút tay ra khỏi tay hắn, đi lên lầu. Có lẽ cô nên đi thu dọn đồ đạc một chút, vào đến phòng mới phát hiện hóa ra cô cái gì cũng không có mang theo, cho nên giờ đi cũng không cần phải mang theo cái gì.
Cầm lấy túi xách đi xuống lầu, vĩnh viễn rời khỏi nơi này, cả đời ở bên cạnh mẹ.
Nghĩ đến mẹ, Ân Tịch lại cảm thấy đau lòng. Cảm nhận được sự cực khổ của bà, cô bỗng bị phân tâm, chân cô cư nhiên bước hụt một cái. Sau đó một âm thanh vang lên, cô theo cầu thang lăn xuống.
Ân Tịch không có lên tiếng, lại nghe thấy thanh âm khẩn trương của Thân Tử Duệ vang lên, gọi tên cô: "Ân Tịch. . .






Ân Tịch ‘Bịch" một cái ngã xuống đất, may mắn chỉ có bốn bậc thang, té cũng không bị thương nặng lắm, nhưng là thân thể hiện tại cảm thấy rất đau đớn.
"Có bị thương hay không?"
Ân Tịch cảm thấy thanh âm của hắn thực sự rất êm tai, trầm thấp mang theo khàn khan, trong mắt lộ ra sự ôn nhu, toàn thân tản ra khí phách. Tiếp xúc gần gũi, cô lại cảm nhận được mùi thuốc lá cùng hương vị nam tính trên người hắn.
Cô lắc đầu, cố nén cảm giác khóe mắt muốn trào ra nước mắt. Vì cái gì phải quan tâm cô, vì sao phải cho cô cảm giác không thực như vậy?
"Em vì sao phải gấp gáp như vậy? Nếu em muốn đi, anh đưa em đi, nhưng em khẩn trương như vậy làm chính mình bị thương thì làm sao?" Hắn nhẹ nhàng đem cô ôm vào lồng ngực của chính mình, dùng sức mà ôm lấy.
——————————————————
Bệnh viện, phòng bệnh của Hứa Bội Dung.
Ngô Niệm dùng sống dao nhẹ nhàng mà siết qua hai má Hứa Bội Dung "Có biết tao hận nhất mày cái gì hay không?"
Bà ta dán bên tai Hứa Bội Dung, nhẹ giọng mà nói, "Tao hận nhất chính là khi mày giả bộ nhu nhược, còn có mày dùng khuôn mặt mà quyến rũ đàn ông. Hiện tại, mày gần chết ở trên giường, không thể giả bộ nhu nhược nữa, chính là gương mặt mê hoặc vẫn còn vẹn toàn, không tổn hao gì, làm sao bây giờ?"
"Nga, trở thành khuôn mặt như mèo, có lẽ mày có thể dụ dỗ thêm càng nhiều đàn ông nha, có phải hay không hả? Chị Bội Dung, haha. . ." Bà ta nhẹ nhàng cười duyên.
Dao của mụ nhẹ nhàng dừng ở trên mặt Bội Dung, sau đó, dùng sức rạch xuống, chỉ thấy máu đã chậm rãi tràn ra.
Thân thể Hứa Bội Dung đột nhiên có phản ứng, thậm trí thần kinh cũng có cảm giác, bà muốn cố gắng để mở mắt ra, bà muốn nhìn kẻ bên người mình rốt cuộc là ai? Muốn làm cái gì, vì sao bà lại cảm thấy đau đớn cùng khó chịu?
"Trước mắt tao sẽ vẽ một bức tranh hoa lên mặt của mày, sau đó, tao còn muốn chặt đứt tay mày, tao muốn mày trả nợ gấp đôi cho tao, con gái mày nợ hai lần, tao phải đòi lại 4 lần, còn tính phần Tư Mục, sẽ phải chặt 8 ngón tay của mày.
"Chị Bội Dung à, nếu mày tỉnh lại, phát hiện ra mặt mày như thế, tay của mày chỉ còn hai ngón, mày sẽ làm sao? Mày còn có thể cười nữa không? Mày làm sao lại có thể mê hoặc đàn ông? Ha ha ha ha . . . ." Nghĩ đến đây, Ngô Niệm đã cảm thấy hưng phấn, không rõ nguyên cớ.
Một con dao dính máu đặt ở trên má trái của Hứa Bội Dung, Ngô Niệm cầm dao, ngó khuôn mặt bên trái của bà, lại ngó bên má phải của bà, lần nữa đem con dao dí ở trên mặt bà, cùng với vết máu bên kia, một chữ X hiện ra ở trước mặt của bà ta.
Thời điểm dường dao thứ 2 của bà ta đi xuống, thân thể Hứa Bội Dung phản ứng kịch liệt, cổ họng thậm chí phát ra âm thanh rên rỉ rất nhỏ, thanh âm này tuy rằng rất nhỏ, lại dọa cho Ngô Niệm sợ tới mức làm rớt con dao xuống đất.
Ngô Niệm lại một lần nữa xác nhận lại thanh âm, lại phát hiện không có, bà ta run run bắt đầu đem con dao trên mặt đất nhặt lên, gắt gao mà nắm trong tay, giống như chỉ có như vậy, bà ta mới có thể cảm thấy an toàn.
"Là ai? Là ai? Đi ra cho tao, đi ra. . . ." bà ta cầm dao nhìn khắp xung quanh.
Trong phòng bệnh, trừ bỏ thanh âm của bà ta không có gì đáp lời. Càng như vậy càng làm bà ta khủng hoảng.
Giờ phút này, Hứa Bội Dung lại phát ra tiếng rên đứt quãng rất nhỏ, hai mắt bà đã thực sự cố gắng dùng sức muốn mở ra.
Bảo vệ tựa hồ cũng không phát giác ra có cái gì kì quái, vẫn như trước đứng ở ngoài cửa, biểu tình nghiêm túc.
Một người đàn ông trung niên ăn vận nho nhã hướng phòng bệnh của Hứa Bội Dung đi tới, khi ông nhìn đến 2 bảo vệ bên ngoài phòng bệnh, trong lòng xẹt qua một trận mất mát cùng khó chịu, đây không phải là Ân Tịch đề phòng ông sẽ đến thăm mẹ mình nên đã chuẩn bị?
Ông vẫn là ôm một tia hy vọng đi tới cửa, đúng lễ mà mỉm cười một cái.
Bảo vệ hoàn toàn mặc kệ người tới là ai, vươn tay ra ý mời ra về.
"Tôi là người nhà của bệnh nhân Hứa Bội Dung, tôi muốn vào thăm bà ấy". Thanh âm của ông rất nhẹ cũng thực trầm.
"Thực xin lỗi, tiên sinh, trừ bỏ hộ sĩ, bác sĩ cùng Hứa tiểu thư có thể ra vào, còn nhữ