Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342225
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2225 lượt.
ng người khác đều không được vào". Giọng của bảo vệ lạnh như băng nghiêm túc, không để cho lí do gì có thể cự tuyệt.
"Vì sao? Là quy định cuả ai? Các người dựa vào cái gì?" Tề Gia Tĩnh vẫn là không cam lòng, không thấy được Hứa Bội Dung ông thế nào cũng không cam tâm. Vừa qua, ông càng ngày càng cảm thấy chính mình cần sám hối, ông không cầu được tha thứ, nhưng là hắn khát vọng nhìn thấy bà, loại cảm giác này ngày càng nồng đậm, mỗi giờ, mỗi khắc đều gặm nhấm trong tư tưởng của ông.
"Tiên sinh, nếu ngài không đi, xin đừng trách chúng tôi không khách khí" . Nói rồi, hai bảo tiêu cao lớn, uy mãnh hướng trước mặt ông bước tới làm cho Tề Gia Tĩnh có vẻ nhỏ bé.
Mà ông ta cố chấp mà đứng ở nơi đó, không chịu rời đi.
Đương lúc này, Thân Tử Duệ cùng Ân Tịch xuất hiện. Lại một lần gặp lại, Ân Tịch lại nhìn thấy cái người phải gọi là baba lại một lần nữa tới quấy rầy mẹ, phẫn hận trong lòng lại nổi lên, nhanh đi về phía trước.
Tề Gia Tĩnh nhìn thấy cơn giận dữ của Ân Tịch, biết kế tiếp, Ân Tịch nhất định khiến mình phải rời đi khỏi, hơn nữa vĩnh viễn không được trở lại nơi này.
"Tôi đã nói rồi, nơi này không phải nơi ông nên tới, có phải ông muốn ép mẹ chuyển viện ông mới vui vẻ? Nếu ông thật sự sám hối, vậy ông liền tránh thật xa khỏi chúng tôi, vĩnh viễn không cần xuất hiện trước mặt chúng tôi, cũng không thể được sao?" Ân Tịch lạnh lùng mà nói với Tề Gia Tĩnh.
"Ân Tịch. . . ." Ông ta khẽ gọi, nhưng lại không thể nói lên lời.
Ân Tịch nhìn thấy hai người đàn ông phía sau, có chút buồn bực, trong đó có một bảo vệ đi lên, chủ động giải thích: "Chúng tôi là phụng ý của Thân tiên sinh, đứng ở đây bảo vệ mẹ của tiểu thư" .
Ân Tịch quay đầu lại nhìn Thân Tử Duệ, hắn đi đến trước mặt cô, dùng sức mà gật đầu, "Anh chỉ không hy vọng lại có người đến quấy rầy bác gái."
"Tôi muốn gặp mẹ."
Một bảo vệ, ngay tức khắc đi mở cửa, chính là, chính là. . . . Một lần, hai lần, . . . Cửa như thế nào cũng không mở được.
"Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì? Vì sao mà cửa không mở được?" Ân Tịch khẩn trương mà kêu lên, Thân Tử Duệ cũng khinh sợ.
"Sao lại thế này?" Ánh mắt hắn nghiêm khắc mà liếc về phía bảo tiêu.
Bảo tiêu mở cửa xoay người nói "Cửa này giống như là bị khóa, là từ bên trong khóa trái lại" .
"Mẹ tôi không có khả năng vận động, bà làm sao có thể khóa trái cửa, vừa mới đi vào là ai? Vừa mới là ai đi vào?" Ân Tịch lớn tiếng mà khóc lên.
Thân Tử Duệ gắt gao mà đem cô ôm vào lòng ngực.
"Thân tổng, vừa mới đi vào là một hộ sĩ, cô ta nói người bệnh cần điều trị, cho nên chúng tôi ... ”
"Cô ta đã đi vào bao lâu? Đã bao lâu?" Ân Tịch không khống chế được mà lớn tiếng la hét.
"Chừng hơn 10 phút".
"Mau mở cửa, các người mau mở của, tôi muốn gặp mẹ tôi . . ." Ân Tịch sợ hãi mà cảm thấy kì quái, hộ sĩ cư nhiên đi vào khóa trái cửa, điều này sao có thể?
"Phá cửa!" Thân Tử Duệ phát hạ mệnh lệnh.
Cô vừa nói xong, bảo tiêu liền bắt đầu phá cửa . . .
"Ân Tịch, dừng nóng vội, sẽ không có việc gì đâu!" Giờ phút này, trừ bỏ ôm cô, trừ bỏ những lời như vậy, Thân Tử Duệ không còn biết có thể làm gì.
"Tử Duệ, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Nếu hộ sĩ kia là người xấu, mẹ em sẽ chịu tra tấn gì? Có thể hay không. . . . " Càng nghĩ Ân Tịch lại càng sợ hãi.
"Thân tổng, cửa này. . . . Phải đập bể khóa, chúng tôi lập tức đi tìm dụng cụ" .
"Tránh ra!" Thân Tử Duệ trầm thấp mà ra lệnh, bảo vệ thức thời lui ra.
"Tay Thân Tử Duệ hướng phía sau mình lấy ra một khẩu súng, hắn phải làm như vậy, thời gian không cho phép bọn họ lại đi tìm dụng cụ. Ân Tịch kinh ngạc khi nhìn thấy Thân Tử Duệ mang theo súng bên người, lại nghĩ, người đàn ông giống như hắn, mang theo súng bên người là bình thường, người muốn lấy mạng hắn phỏng chừng cũng không ít đi!
Sắc mặt hai bảo vệ lộ vẻ hoang mang, lo sợ, không phài vì hắn lấy ra súng mà vì bọn họ không có làm tốt chuyện Thân Tử Duệ đã giao cho, không biết tiếp theo cây súng này có thể hướng tới đầu bọn họ hay không .
Khẩu súng của hắn hướng khóa cửa, dùng sức mà bắn hạ.
Bên trong phòng bệnh, Ngô Niệm phát hiện âm thanh rất nhỏ kia là của Hứa Bội Dung, thần kinh của bà ta mới dần buông xuống. Xác định được âm thanh từ đâu đến, sợ hãi của bà ta giảm bớt 90%.
"Tiện nhân, có dũng khí liền tỉnh lại đi!" Ngô Niệm lớn tiếng mà kích thích bà, nói xong giơ con đao trong tay lên. "Tao muốn mày tỉnh lại, nhìn thấy tao chặt 8 ngón tay của mày thế nào."
Hứa Bội Dung dùng sức cố mở to mắt, mơ hồ có gì đó tiến vào tầm mắt của bà.
Khi thân ảnh trước mắt kia chậm rãi rõ ràng lên, cổ họng bà nhịn không được rên lên "Cô, cô. . . ."
Nghe được Hứa Bội Dung thật sự đang nói chuyện, lòng Ngô Niệm vang dội một tiếng, không nghĩ người đàn bà này lại thực sự có thể tỉnh lai, điều này càng thêm kích động ý muốn trả thù cùng cừu hận trong lòng bà ta.
Ân Tịch đột nhiên xuất hiện, làm cho Ngô Niệm chấn động, trong lòng cảm thấy không ổn.
"Hừ! Làm cho tao dừng tay, không có cửa đâu. Hiện