Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342229
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2229 lượt.
Bà ta mang thứ gì đó đi đến gần Hứa Bội Dung.
"Hứa Bội Dung, chúng ta lại gặp nhau, lúc này ngươi còn có thể chạy thoát được hay không? Ngón tay Ngô Niệm nhẹ nhàng xẹt qua mặt Hứa Bội Dung nhẹ giọng nói.
Bà ta nhìn gương mặt Hứa Bội Dung, trong lòng trào ra tia đố kị cùng oán hận, người đàn bà này, nằm ở trên giường bệnh lâu như vậy rồi mà vẫn khiến cho người đàn ông của mình nhớ mãi không quên, chính là người đàn bà này, sinh ra một đứa con gái tiện nhân chặt đứt mất ngón tay của bà ta và Tư Mục con gái bà, người đàn bà cùng với con gái bà ta đúng là loại tiên nhân, làm hại Tề gia không được yên bình.
"Hứa Bội Dung, mày đáng ra đã sớm phải chết rồi , chính là mày cố tình không không chịu thua kém, cho nên chết ở dưới tay của tao."
"Thế nào? Mày nghĩ tao dám sao? Ha ha, chê cười, bác sĩ đều nói , các cơ quan trong cơ thể mày đều đã dần bị suy thoái, cho dù mày có thể tỉnh lại, cũng sống không quá một tháng, ha ha. . . . . ."
Ngô Niệm một tay bóp chặt lấy cổ Hứa Bội Dung. . .
"Tiện nhân, cho mày chết như vậy là quá dễ dàng với mày rồi!" Ngô Niệm lại buông tay.
"Sao mày không mở mắt ra? Mày diễn trò đáng thương này không phải để thu hút đàn ông sao? Tao phải khiến cho mày mở mắt nhìn thấy tao làm mày phải khó chịu. Mày và con gái mày thiếu nợ tao, tao trước tiên sẽ đòi lại từ mày, sau đó sẽ đi tìm con ranh đó tính sổ."
Hứa Bội Dung hình như có chút phản ứng, ngón tay hơi động đậy, sau đó liền ngừng lại.
"Luận về bổn phận mà tính, không phải là tao nên gọi mày một tiếng chị Bội Dung sao? Chỉ tiếc mạng mày quá mỏng".
"A, mày lo lắng hôm nay tao sẽ lấy mạng mày sao, sau đó liền một mạng đền một mạng phải không?" Ngô Niệm tự nói mà lại nhìn Hứa Bội Dung, tay không ngừng đảo qua mặt Hứa Bội Dung.
"Mày không cần để tâm, tao đã có chuẩn bị, không ai có thể điều tra ra, tao có thể bỏ tiền mà giải quyết toàn bộ vấn đề, tao nói cho mày một bí mật, tao ngay cả tìm người chết thay cũng có thể, nhưng còn mày thì sao, haha. . ."
Ngô Niệm đã bị đả kích, hành vi trả thù khiến cho thần kinh bà ta trở nên điên loạn.
Tay bà ta lần mò xuống giường lấy ra một con dao, giơ lên trước mặt Hứa Bội Dung, nụ cười lộ ta tia độc ác. . .
-----------------------------
Tại biệt thự của Thân Tử Duệ, ánh mắt Ân Tịch gắt gao nhìn chằm chằm di động trên bà trà. Cuối cùng cô không không trụ được nghi ngờ, cô bấm số điện thoại của mình bấm số đuôi 139, sau đó, điện thoại liền rung lên. . . .
Cô đến bàn trà, cầm lấy điện thoại của hắn, nhìn thấy trên màn hình chỉ có một chữ: "Tịch"
Trên cầu thang, Thân Tử Duệ cầm hộp thuốc, nhìn Ân Tịch một tay cầm điện thoại của mình, tay kia cầm điện thoại của hắn, hắn đứng sững tại cầu thang.
Ân Tịch ngẩng đầu, nhìn thấy Thân Tử Duệ, trong mắt tràn đầy biểu tình rối rắm, có phẫn nộ, có oán hận, cũng có. . .
Giờ phút này hắn biết cô sẽ có cảm giác bị lừa gạt, nếu cô nhìn hết thảy bằng một con mắt khác, cô hẳn là sẽ cảm thấy mình rất hạnh phúc, không phải sao? Không phải ai cũng có thể được Thân Tử Duệ đãi ngộ tốt như vậy.
Khóe miệng Ân Tịch cười mỉa mai, như ẩn như hiện.
Thân Tử Duệ đứng ở trước mặt cô, nhẹ giọng mà nói:" Giơ tay ra, tôi tiêu độc cho em trước đã."
Vẻ bình tĩnh cùng lạnh nhạt của hắn khiến cô càng thêm giận giữ: "Tất cả những điều này, anh không có gì muốn giải thích sao?"
"Em cảm thấy cần thiết sao? Tất cả những điều em vừa thấy đều là sự thật" Hắn nói mà không hề có chút kích động, không hề có ý muốn giải thích, thái độ giống như đang xử lý một vụ làm ăn.
"Anh vì sao phải làm như vậy? Cảm thấy chơi đùa như vậy vui lắm phải không?"
"Em suy nghĩ nhiều quá rồi, tôi làm vậy không hề có ác ý".
"Là tôi nghĩ nhiều hay là anh có mưu tính? Thân Tử Duệ đại danh lại còn nói chính mình là người câm điếc, chỉ có thể nhắn tin. Lừa người khác? Lại còn có thể nhàm chán mà sắm vai Charlie. Anh không biết tất cả đều rất nực cười sao?"
"Đúng, đây là trò cười, Thân Tử Duệ tôi chính là rảnh việc, tận tâm tìm cách khiến em vui vẻ, rảnh việc đến mức học nhắn tin, lại còn mua trang phục khôi hài làm cho em cười, sợ em hoài nghi, tôi phải giả câm điếc, làm hết việc này đến việc khác, chỉ là sợ em trốn tránh, sợ em chán ghét khi nhìn tôi , giờ bị em nói là trò cười, quả là xứng đáng với Thân Tử Duệ tôi, em vừa lòng chưa?" Hắn gào thét quay đi, người phụ nữ này đúng là muốn bức điên hắn, và cũng chỉ có cô mới có thể làm vậy.
Ân Tịch trừng mắt nhìn hắn chậm rãi bất đắc dĩ đứng lên, cả người dựa vào về phía sau.
"Nếu tất cả đều cho rằng đây là một trò đùa, vậy từ nay về sau chấm dứt là tốt rồi." Ân Tịch đặt điện thoại lên bàn, giọng điệu lạnh lùng nói, "Tề gia tôi cũng không muốn tiếp tục nữa, chúng ta cũng nên chấm dứt hợp đồng".
Nói xong, Ân Tịch hướng bên cạnh đi đến.
Thân Tử Duệ nhanh chóng giữ chặt tay cô, túm chặt lấy hai tay của cô, trong mắt lộ ra tia đau thương, kịch kiệt mà nói: "Nói cho tôi biết! Rốt cuộc phải làm sao em mới có thể đối mặt với tôi? Có phải em muốn trốn tránh tôi cả đời? Có phải em cả đời này muốn vì Trữ