Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342227
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2227 lượt.
hực không giống phong cách của cô, chẳng lẽ cô đã nghi ngờ cái gì?
Rất nhanh hắn lại đánh mất ý nghĩ này, Ân Tịch vốn không có lý do nghi ngờ hắn, hắn cũng không có nói gì qua điện thoại khiến cho cô có thể hoàn nghi.
"Thuận theo tự nhiên." Thân Tử Duệ cầm lấy di động, viết bốn chữ gửi đi.
Ân Tịch đọc tin nhắn, có chút thất vọng, thuận theo tự nhiên, có gì không tốt, nhân sinh vốn hẳn là nên như thế, không thèm nghĩ nhiều nữa, cùng ở một chỗ là tốt rồi, quý trọng duyên phận, quý trọng tất cả mọi thứ bên mình, có điều gì là không thể?
Thân Tử Duệ lại trở lại biệt thự, mùi thơm từ nhà bếp tỏa ra, hắn cởi áo khoác đi tới cửa, thấy Ân Tịch đang bận rộn nấu nướng, vẻ mặt lộ ra tia vui vẻ.
Đầu nghiêng đi năm mươi độ, chóp mũi cô có chút mồ hôi, trong suốt, hắn không nhịn được mà huyễn tưởng, tay hắn nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên mũi cô, sau đó ôm thắt lưng cô.
Hình ảnh như vậy sẽ là cỡ nào hạnh phúc.
Hắn nhìn cô chăm chú, khiến cho cô cảm giác được điều gì đó, liền quay đầu nhìn phía sau, đã thấy hắn nhìn cô cười cười, môi hơi cong lên.
Đôi mắt nóng bỏng của hắn khiến cho cô cầm lòng không được mặt ửng đỏ lên.
"Tài nghệ nấu ăn của cô so với mấy ngày trước càng ngày càng tiến xa, hương vị rất thơm, mau bưng lên đi, tôi rất đói bụng". Hắn giải vây cho cô khỏi bối rối, vừa dời đi vừa nói.
Ân Tịch đón lời nói của hắn, thuận miệng đáp: "vâng". Tâm tư của cô vẫn còn chưa có trở về, có chút thất thần vòng vo.
Thân Tử Duệ mới vừa quay người lại, Ân Tịch liền truyền đến một tiếng hét chói tai. . . .
Nghe thấy tiếng Ân Tịch kêu, Thân Tử Duệ vội vàng chạy tới, cầm tay cô lo lắng nói: "Để anh xem, có bị thương không?" Hắn nhìn cô trìu mến, ánh mắt tràn ngập đau lòng và lo lắng.
Ân Tịch giương mắt nhìn hắn đầy, kinh ngạc, hoảng sợ, né tránh.
Cô dùng sức mà rút tay khỏi tay hắn, cúi đầu nói: "Không sao", sau đó tiếp tục bê nồi muốn cho thức ăn vào bát.
"Đừng cử động!" Hắn lại một lần nữa nắm lấy tay cô, "Vừa rồi bị bỏng, tay em sưng hết rồi!"
Giọng nói mang theo chút sủng nịnh cùng trách cứ khiến cho Ân Tịch không biết làm sao, sợ rằng bản thân lún sâu không có cách nào thoát ra.
Thân Tử Duệ tắt bếp gas, bá đạo kéo cô ra khỏi bếp, "Anh đi tìm cồn, em ngoan ngoãn ngồi im ở đây không được đi đâu".
"Thân tiên sinh, anh quá lo rồi, tôi thật sự không sao, chỉ là bị bỏng sơ sơ mà thôi" Ân Tịch cố chấp giả bộ lạnh nhạt nói, ánh mắt nhìn chung quanh né tránh, vô tình dừng ở chiếc di động trên bàn trà ở phòng khách.
Thân Tử Duệ nghe cô cố chấp mà nói ba chữ "Thân tiên sinh" chỉ có thể nén cơn giận trong lòng, xoay người đi chỗ khác tìm hòm thuốc.
Ân Tịch nhẹ nhàng nắm di động của mình, chỉ cần giờ phút này cô gọi đến số điện thoại 139 xa lạ kia, nếu điện thoại trên bàn rung lên, cô có thể khẳng định thân phận của hắn.
Nhìn thấy hắn đi lên lầu, Ân Tịch bấm dãy số có đuôi 139 kia . . .
-------------------------
Trong bệnh viện, hộ sĩ đeo khẩu trang đi về phía phòng bệnh của Hứa Bội Dung, bảo vệ nhìn thấy người y tá kỳ lạ kia bèn giơ tay ra chặn lại.
"Thực xin lỗi, xin hãy tháo khẩu trang!" Bảo vệ nghiêm túc nói.
"Tôi là y tá của bệnh nhân trong phòng này!" người y tá không tháo khẩu trang mà nói.
"Phòng bệnh này không cần đeo khẩu trang mới có thể vào" Y tá đặc biệt của Hứa Bội Dung vì trong nhà có việc gấp nên tạm thời nghỉ một thời gian, đối với người y tá này, bảo vệ đặc biệt chú ý.
Người y tá kia có chút tức giận tháo khẩu trang xuống, lộ ra khuôn mặt của người phụ nữ ba mươi tuổi: "Xin hỏi, hiện giờ tôi vào được chưa?"
Bảo vệ rời bước, ý bảo có thể vào.
Y tá lộ ra một mặt khinh thường: "Con người của tôi có tật xấu, đi đến phòng bệnh nào cũng đeo khẩu trang, hai ngày nay tôi sẽ chăm sóc bệnh nhân trong phòng này."
Nói xong liền đẩy một xe truyền gì đó vào phòng bệnh.
Đứng ở một góc, Ngô Niệm lóe lên ánh cười. Quả nhiên như bà ta dự liệu, kiểm tra y tá lúc nãy đeo khẩu trang, như vậy sau này bọn họ nhất định nới lỏng cảnh giác, như vậy bà ta cũng có thể vào phòng bệnh thuận lợi.
Hộ sĩ nhanh chóng đi ra, bảo vệ kinh ngạc nhìn bà ta, chưa chờ bảo vệ nói, bà ta đã lên tiếng: "Người bệnh mất khống chế, cần đi lấy một cái giường mới".
Bảo vệ không có ý muốn hỏi lại, vẫn duy trì thái độ nghiêm túc đứng ngoài phòng bệnh.
Y tá đi rồi không lâu sau, hai người bảo vệ thì thầm với nhau, sau đó cấp tốc rời đi, hướng thẳng đến toilet, người bảo vệ còn lại vẫn đứng nguyên ở cửa.
Không lâu sau, mấy người y tá đeo khẩu trang khênh một chiếc giường khác đi tới, đằng này người bảo vệ nhìn điện thoại chấn động, nhìn dãy số rồi nghe điện.
Nhìn thấy y tá, trong đầu có ý nghĩ không phải là y tá lúc đầu? Nhẹ nhàng đi đến một bên, nhìn thấy bà ta đi đến bên Hứa Bội Dung, sau đó đứng ở cửa, nhẹ giọng mà nói gì đó, ngữ khí khó có được chút ôn nhu.
Cửa phòng Hứa Bội Dung đang đóng, bên trong y tá nhẹ nhàng thở dài một hơi, tháo khẩu trang xuống, lộ ra khuôn mặt ranh mãnh, mang theo tia cười ác ý khiến cho khuôn mặt nhìn qua đều tràn ngập nguy hiểm.