Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341988
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1988 lượt.
nhưng một chút vui vẻ cô cũng không có.
Dinh doong…..!!!” Tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên .
“Cảnh Hiên , sao lại là anh, mau vào nhà ngồi đi”. Vừa mở cửa, Đới Tư Dĩnh kinh ngạc kêu lên, cô không ngờ người đang đứng bên ngoài là Hàn Cảnh Hiên
“Tư Dĩnh, em khỏe không? Em đã chia tay anh ta rồi phải không???”. Hàn Cảnh Hiên ngồi trên sô pha, đôi mắt đen láy nhìn cô chăm chú.
“Anh cũng biết rồi ah???”.Tay Đới Tư Dĩnh đang cầm bình nước , hơi khựng lại một chút, sau đó đưa ly nước cho anh, rồi ngồi xuống bên cạnh.
“Tại sao lại chia tay với anh ta, có phải vì em đã biết chuyên….” Hàn Cảnh Hiên không dám nói hết lời, sợ chạm tới nỗi đau tận đáy lòng cô.
“Cảnh Hiên, anh đừng nói chuyện này được không? Em không muốn nghĩ đến chuyện đó nữa.” ?Ánh mắt Đới Tư Dĩnh đau xót, lời nói mang theo ý thỉnh cầu.
“Được…Mà Tư Dĩnh này, em có muốn quay về công ty tiếp tục làm không? Em cần làm việc…” Hàn Cảnh Hiên biết cô còn rất thương tâm, nên nhanh chóng chuyển sang đề tài khác.
“Qua mấy ngày nữa rồi nói tiếp, em nghĩ mình nên ở nhà nghỉ ngơi một thời gian...” Đới Tư Dĩnh khéo léo cự tuyệt lời đề nghị của anh .
“Cũng được, lúc nào anh cũng luôn chào đón em tới làm….Nhưng hôm nay, em có thể mời anh một bữa cơm tối được không?” Lời nói của Hàn Cảnh Hiên rõ ràng là một câu hỏi nhưng giọng điệu không để cho người khác cự tuyệt yêu cầu của anh.
“Cám ơn anh, Cảnh Hiên…. đương nhiên là được chứ…để em đi làm cơm đãi anh.” Đới Tư Dĩnh nở nụ cười nhẹ.
“Được, để anh giúp em.” Hàn Cảnh Hiên cũng vội đứng lên đi theo cô vào nhà bếp.
“Được.”
Dinh Doong………!!! Tiếng chuông cửa một lần nữa vang lên.
“Để em đi mở cửa , chắc là Vũ Văn đấy mà.” Đới Tư Dĩnh nói với Hàn Cảnh Hiên rồi đi ra ngoài mở cửa.
“Vũ Văn, cậu ….??……” Một tay cô vừa mở cửa, vừa hỏi….thế nhưng khi nhìn kỹ người đang đứng ở cửa khiến cô ngây ngẩn cả người…
“Thấy anh giật mình như vậy sao?Không muốn mời anh vào nhà ah?” Long Ngạo Phỉ nhìn Đới Tư Dĩnh đang sững sờ đứng ở cửa, vội nói
“Phỉ, là anh? Sao anh lại đến đây?” Đới Tư Dĩnh giật mình khi nghe anh nói, đồng thời, trong lòng không tránh khỏi có chút vui mừng cùng kinh ngạc.
Không ai nhường ai
“Tư Dĩnh, ớt xanh này có cần phải cắt không?” Giọng nói của Hàn Cảnh Hiên từ phòng bếp truyền lên.
Ai đang ở đây ? Hàn Cảnh Hiên đúng không? Long Ngạo Phỉ híp nửa con ngươi đen, tại sao Hàn Cảnh Hiên lại ở chỗ này? Chẳng lẽ cô rời mình đi là vì muốn ở chung một chỗ với tên kia? Không, anh phải bình tĩnh.
Đới Tư Dĩnh đột nhiên nhớ ra Cảnh Hiên còn đang ở nơi này, nhìn Long Ngạo Phỉ mở miệng lắp bắp giải thích: “Phỉ, Cảnh….Cảnh Hiên…..anh ấy… đến thăm…..Em nghĩ ở trong này ăn cơm tối cho nên….Em…..”
“Không cần giải thích, anh hiểu mà, anh cũng muốn ở lại đây ăn cơm tối.” Long Ngạo Phỉ đột nhiên ngắt lời, ôm lấy cô.
“Đó là chuyện của chúng tôi, tôi hy vọng sau này anh không cần đến quấy rầy cô ấy.” Long Ngạo Phỉ tuyệt đối không bị hù dọa, lạnh lùng cảnh cáo anh.
“Anh sai lầm rồi, tôi không phải quấy rầy cô ấy mà là đang theo đuổi cô ấy.” Hàn Cảnh Hiên cũng dùng ngữ điệu lạnh lùng nói với anh.
“Hàn Cảnh Hiên, anh đừng quên người Tư Dĩnh yêu là tôi.” Long Ngạo Phỉ có chút tức giận nói.
“Tôi không quên, có điều tôi tin tưởng về sau người cô ấy yêu sẽ chính là tôi.” Hàn Cảnh Hiên tự tin nói ra ý của mình.
“Hàn Cảnh Hiên, tôi không muốn làm khó dễ anh, nhưng nếu anh không nghe vậy thì đừng trách tôi.” Long Ngạo Phỉ nguy hiểm đi tới gần anh.
“Anh muốn như thế nào? Đánh nhau sao? Tôi chiều anh.” Hàn Cảnh Hiên cũng không chút yếu thế, cuộc chiến nảy lửa giữa hai người đàn ông lúc này hết sức căng thẳng.
“Hai người đang làm gì? Ăn cơm thôi.” Ở phía sau, Đới Tư Dĩnh từ phòng bếp đi lên thấy hai người đứng chung một chỗ.
“Tư Dĩnh không có gì, anh chỉ muốn xin anh ấy một điếu thuốc.”Long Ngạo Phỉ quay đầu lại nhìn cô, mỉm cười nói.
“Phải không?” Đời Tư Dĩnh hiển nhiên không quá tin tưởng, nghi hoặc nhìn Hàn Cảnh Hiên.
“Đúng vậy, Tư Dĩnh cơm ngon lắm, chúng ta đi ăn cơm thôi.” Hàn Cảnh Hiên quay sang cô gật đầu, tự mình đi tới trước bàn ăn ngồi xuống.
---
Cảm động
Thật khó khăn mới trải qua được bữa tối kỳ quái. Mọi người ngồi trên ghế sô pha, không ai muốn nói gì, Đới Tư Dĩnh làm bộ như đang xem TV, làm bộ như không thèm để ý.
“Hàn Cảnh Hiên, anh nên về rồi đó, tôi có chuyện muốn nói với Tư Dĩnh”. Long Ngạo Phỉ nhìn Hàn Cảnh Hiên có vẻ muốn cùng anh ở lại, anh không thể không đuổi người.
“Tôi cũng có việc muốn nói với Tư Dĩnh. Tôi tới trước nên người phải đi là anh mới đúng.” Hàn Cảnh Hiên vẫn ngồi chỗ cũ,không hề có ý định về trước
“Thôi , cả hai anh đều về đi, hôm nay em mệt lắm. Có việc gì để hôm khác nói.” Đới Tư Dĩnh nhìn thấy hai người vẫn không ngừng trừng mắt lạnh lùng nhìn đối phương, bảo ai đi cũng không tốt, chỉ có cách duy nhất là đuổi cả hai.
“Mời hai người”.Đới Tư Dĩnh đi tới cửa mở ra, bảo hai người ra ngoài. Tuy rằng trong lòng cô rất muốn Lon