Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Vợ Thay Thế

Người Vợ Thay Thế

Tác giả: Ngạn Thiến

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341987

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1987 lượt.

g Ngạo Phỉ ở lại nhưng nếu làm như vậy sẽ khiến Hàn Cảnh Hiên đau lòng.
Long Ngạo Phỉ và Hàn Cảnh Hiên nhìn cô rồi cùng bước ra ngoài, vừa muốn nói gì đó thì cánh cửa đã đóng cái “rầm!!!”
Đới Tư Dĩnh ngồi dựa vào cửa, vì sao vừa nhìn thấy Phỉ, cô nhịn không được lại tưởng niệm sự ôm ấp của anh, hơi thở của anh, tất cả thuộc về anh…
“Ding doong……..” tiếng chuông cửa lại vang lên “Ai tới muộn như vậy?”
Đới Tư Dĩnh mở cửa ra, trong ánh mắt cô không giấu được vẻ vui mừng và kinh ngạc: “Sao anh còn quay lại đây?”
“Tư Dĩnh, anh rất nhớ em..”. Long Ngạo Phỉ vội ôm cô vào ngực, nhẹ giọng nói bên tai cô
Đới Tư Dĩnh chỉ có thể nói trong lòng “Phỉ, em cũng rất nhớ anh, em muốn anh, rất muốn anh”
Long Ngạo Phỉ ôm lấy cô, dùng chân đóng cửa lại, ôm cô đi vào phòng ngủ,nhẹ nhàng đặt cô lên giường.
“Không được….Phỉ…không được… chúng ta không thể…..” Đới Tư Dĩnh cuống quít đứng lên, cô không thể để mình rơi vào trầm luân.
“Tư Dĩnh, đừng nhúc nhích để anh ôm em một lát. Trở về đi..trở lại bên anh được không?” Long Ngạo Phỉ nằm trên giường, ôm cô vào ngực
Trên mặt Đới Tư Dĩnh hiện lên một nụ cười bất đắc dĩ , cô làm sao có thể trở về bên anh,Mị Nhi đã mang đứa con của anh, họ mới là người một nhà, có đứa con mới gọi là gia đình…còn cô, vĩnh viễn cũng không cho anh được một đứa nhỏ.
“Phỉ, Mị Nhi….” Đới Tư Dĩnh không muốn nói tiếp, nói Mị Nhi có mang đứa nhỏ của anh, như vậy lòng cô cảm thấy rất đau…cô cũng từng có đứa nhỏ của Phỉ, một đứa nhỏ vô duyên với họ…
“Tư Dĩnh , không còn, đứa nhỏ đã không còn, cô ta bị sẩy thai”
“Cái gì? Cô ấy bị sẩy thai? Tại sao lại như vậy?” Đới Tư Dĩnh bị chấn động, tuy rằng cô không thích, thậm chí có chút ghen tị với Mị Nhi, nhưng khi nghe được Mị Nhi bị sẩy thai, cô vẫn không khỏi cảm thấy đau lòng thay cô ta.
“Cô ta tới tìm anh, nói rằng chính cô ta đã nói cho em nghe chuyện về tai nạn xe lần trước, lúc đó anh không kiềm chế được tức giận nên đã đánh cô ta, cô ta không may đụng phải cạnh bàn nên bị sẩy thai…. Tuy nhiên, Tư Dĩnh, anh lại không cảm thấy hối hận bởi vì anh đã muốn cô ta phá bỏ đứa bé…. Hiện tại anh biết rõ, anh có thể không có đứa nhỏ, nhưng không thể không có em, Tư Dĩnh, anh yêu em”. Long Ngạo Phỉ nói xong, ánh mắt tràn đầy thâm tình nhìn cô, môi từ từ hạ xuống…
Một dòng nước mắt trong suốt từ khóe mắt Đới Tư Dĩnh chảy xuống, lòng cô cảm động đến run rẩy, đơn giản chỉ vì câu nói kia của anh: ‘Anh có thể không có đứa nhỏ nhưng không thể không có em .’
“Tư Dĩnh, em đừng khóc nữa…hãy về bên anh. Đứa nhỏ sẽ có…chúng ta sẽ nhận con nuôi.” Long Ngạo Phỉ nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt trên khóe mắt, an ủi cô.
“Phỉ, cám ơn anh…chỉ cần những lời này của anh, như vậy là đủ rồi.. chúng ta có thể nhận một đứa con nuôi, vậy anh phải ăn nói với cha mẹ anh như thế nào?
Rốt cuộc Đới Tư Dĩnh bị lý trí chiến thắng tình cảm, chỉ cần anh yêu cô như vậy là đủ rồi.
“Tư Dĩnh,không cần cố chấp như vậy? Nếu thật sự nhận nuôi không được, chúng ta có thể thụ tinh nhân tạo hay nhờ người mang thai hộ…nói chung muốn có con còn rất nhiều cách….Tuy nhiên, anh sẽ không bao giờ để em rời xa anh..”
“Phỉ tại sao anh lại đối xử với em tốt như vậy?Anh cứ như vậy sẽ làm em không nhịn được lại mềm lòng, không nhịn được lại dao động”.Đới Tư Dĩnh rơi lệ càng nhiều, cô đã gần như đã bị dao động.
“Tư Dĩnh, chúng ta sẽ hạnh phúc…Hãy tin tưởng anh…”
“Phỉ….” Đới Tư Dĩnh ôm chặt lấy anh…cô tin tưởng… cô nguyện ý tin tưởng anh
Ở bên nhau, tình dục cứ thế tự nhiên trào dâng….chuyện tình kế tiếp, xảy ra một cách tự nhiên, triền miên, tình cảm mãnh liệt, tiếng rên rỉ, va chạm theo quy luật, cả gian phòng tràn đầy cảnh xuân….






Hạnh phúc.
Sáng sớm, trên mặt Đới Tư Dĩnh tràn đầy hạnh phúc, tươi cười từ trong giấc ngủ mơ tỉnh lại, nhìn thấy người bên cạnh, Long Ngạo Phỉ đang còn say ngủ, liền nhẹ nhàng cầm lấy cánh tay của anh vẫn đang đặt trên người cô để xuống, rón rén xuống giường đi đến phòng ăn, cô muốn chuẩn bị bữa ăn sáng cho anh.
Long Ngạo Phỉ mở mắt thật to liền phát hiện chỗ bên cạnh trống trơn, anh vội vàng đứng dậy đi ra ngoài mới phát hiện cô đang ở trong phòng ăn liền nhẹ nhàng thong thả bước đến ôm lấy thắt lưng của cô từ phía sau“Em yêu, đang làm gì vậy?”
“Em đang chuẩn bị bữa sáng cho anh, cháo trắng, dưa muối, trước kia anh luôn ăn sáng theo kiểu Tây Âu, bánh mì với sữa, hôm nay em cho anh thay đổi khẩu vị”. Đới Tư Dĩnh ngã đầu ra phía sau tựa vào trước ngực anh, ý cười hiện lên trong đôi mắt đẹp.
“Cám ơn em, anh đi đánh răng rửa mặt trước đây”. Long Ngạo Phỉ cúi đầu hôn lên mặt cô một cái, rồi mới buông cô ra, đồng thời xoay người đi tới phòng vệ sinh.
“Không chào đón anh tới sao?” Từ Tây Bác cố ý hỏi.
“Nếu nói em không chào đón thì anh đi đi. Dù sao cũng nói em không hoan nghênh anh rồi.” Đới Tư Dĩnh tâm tình tốt, cũng vui đùa
“Đương nhiên là không đi.” Từ Tây Bác nói xong, tự nhiên đi vào trong nhà.
“Em yêu, có mệt không.” Long Ngạo Phỉ


Teya Salat