XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341064

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1064 lượt.

i cậu ta, liền quay đầu lại hoài nghi nhìn tôi.
Tôi giãy giụa để thoát ra khỏi tay Lý Băng Thụy, cúi tháp đầu lặng lẽ đuổi theo Cung Trạch Minh đang đi xa dần. “Đà xã... Đậu... Đậu Đậu!” Có lẽ Lý Băng Thụy không ngờ rằng tôi sẽ làm như vậy, cậu ta ngạc nhiên nhìn theo tôi hỏi với theo, “Em, em đuổi theo cậu ta sao?”
Xin lỗi, xin lỗi... tôi khe khẽ lẩm nhẩm trong lòng lời xin lỗi, hành động cuối cùng của Cung Trạch Minh đã ra ám hiệu cho tôi về những chuyện xảy ra đêm qua. Chuyện mà tôi không thể không quan tâm, cũng không thể nói cho người nào khác biết được.
“Đậu Đậu...” Đằng sau vọng lại giọng nói ngơ ngác của Lý Băng Thụy, tôi nghĩ, cậu ta thực sự bị tổn thương.
Xin lỗi, tôi biết tôi đã khiến cậu bị mất mặt trước đám fan của mình, từ nay về sau tôi sẽ bảo mẹ làm thật nhiều món ngon để bồi thường cho cậu.
“Đậu Đậu à, bà xã Đậu Đậu...” Đừng gọi nữa, đừng gọi nữa. Tiếng gọi của Lý Băng Thụy khiến lòng tôi nhói lên một cảm giác đau đớn không tên.
Nhưng tôi không thể nào chống lại mệnh lệnh của Cung Trạch Minh được, thế là, chỉ có cách hi sinh cậu mà thôi, Lý Băng Thụy ạ.
Đằng sau, đột nhiên vang lên những tiếng hét như xé tan ruột gan: “Lý Băng Thụy, tình yêu của bọn em dành cho anh!” Lý Băng Thụy cũng hét lại: “Ôi...những cô gái đáng yêu, cảm ơn các cô... nhưng tôi chỉ cần bà xã Đậu Đậu của tôi thôi...”
“Lý Băng Thụy, tại sao anh lại si tình như vậy! Chúng em càng yêu anh hơn!”
Đúng vào lúc cuộc đối thoại như trong vở kịch Soap opera lúc tám giờ tối đang diễn ra, thì tôi bị Cung Trạch Minh kéo đi càng lúc càng xa, dần dần, nhưng hình bóng đó càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng mờ ảo.






Ông trời ơi, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra
Khi những con người đáng ghét đó đã biến mất hẳn, tôi vui mừng vì cuối cùng đã trút bỏ được cảm giác khó chịu, nhưng tôi phát hiện ra rằng hiện thực bây giờ càng khiến tôi khó chịu hơn.
Ông trời ơi, rút cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?
Tôi chỉ muốn gào lên, sao tôi lại rơi vào hoàn cảnh như thế này? Đệ nhất đội sổ toàn trường như tôi lại bị người đứng đầu trường Cung Trạch Minh kéo tay đi đến trường.
Lúc nãy trước cửa nhà tôi, sau khi Cung Trạch Minh đánh bại Lý Băng Thụy, liền kéo tay tôi dương dương tự đắc đi trên đường. Nhìn ánh mắt ngời sáng sau cặp kính cận của cậu ta, tôi có một cảm giác rất kì lạ, cảm giác đó mang một chút hài lòng, rút cục là chuyện gì đang xảy ra vậy?
Khi những lời bàn tán của mọi người rộ lên, thì mặt của tôi cũng bắt đầu nóng bừng bừng, đầu cũng tự nhiên mà cúi thấp xuống. Trời ơi, phải làm thế nào bây giờ, cảm giác bị tất cả mọi người soi mói thật là đáng ghét.
Tôi cố hết sức vùng vẫy, định rút tay ra khỏi tay của Cung Trạch Minh, nhưng tay của cậu ta cứng như thép, nắm chặt lấy tay của tôi, cho dù tôi có cố hết sức cũng không thể rút tay ra được. Không biết bình thường Cung Trạch Minh ăn cái gì, sao lại có thể khoẻ như thế chứ? Tôi đành bực tức mặc kệ, không phí sức để giãy giụa nữa. Bây giờ tôi chỉ có thể cầu khẩn trong lòng mình rằng: Thượng đế à, cầu xin người làm con đường này ngắn lại một chút! Cầu xin ngài cho chúng tôi mau đi đến lớp, để tôi thoát khỏi biển khổ này! Cung Trạch Minh đáng ghét, đi nhanh một chút không được sao! Bao nhiêu cơm ăn vào chỉ để nuôi tay thôi à, sao không chia cho chân một ít!
Tôi thất thểu đi theo Cung Trạch Minh, tôi cố mở to hệ thống lọc của tai lên mức to nhất, để không phải nghe lời bàn tán của mọi người, nhưng kết quả chẳng khá hơn chút nào! Tôi giận dỗi ngẩng đầu lên, hậm hực trừng mắt nhìn Cung Trạch Minh, nhưng lúc tôi nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của Cung Trạch Minh, thật là kì lạ, mọi tức giận đều tan biến hết. Bởi vì trên khuôn mặt tràn đầy tự tin và nụ cười đắc ý đó, lại có một chiếc má lúm đồng tiền nho nhỏ. Chính là chiếc má lúm đồng tiền nho nhỏ đó đã khiến cho những đường nét cứng nhắc lạnh lùng trên khuôn mặt của Cung Trạch Minh trở nên mềm mại hơn rất nhiều. Thì ra Cung Trạch Minh có má lúm đồng tiền, không biết tại sao, mặt tôi lại nóng bừng lên. Ôi trời, tôi đang nghĩ gì thế này! Cảm giác xấu hổ đột ngột xuất hiện khiến tôi lại càng cúi thấp đầu hơn, không dám ngẩng đầu lên.
Cúi đầu xuống, ánh mắt tôi vô tình chạm phải cánh tay vạm vỡ đang nắm chặt lấy tay tôi. Làn da rám nắng khoẻ khoắn, những ngón tay thon dài, đầu ngón tay mang một màu hồng nhạt đẹp đẽ. Hơn nữa, bây giờ, đôi tay tuyệt đẹp đó đang nắm lấy tay tôi, đột nhiên lòng tôi tràn ngập một cảm giác rất kì lạ, không phải là tức giận, mà là... mặt tôi càng nóng bừng bừng. Tôi khẽ chớp mắt, cố giấu đi những cảm giác khác, tập trung quan sát cánh tay mang một vẻ đẹp tinh tế đó.
Trong lúc tôi đang bị mê hoặc bởi cánh tay đó, đột nhiên cánh tay đó làm một động tác khiến tôi vô cùng ngạc nhiên: Ngón tay cái vểnh lên, tiếp theo những ngón tay khác giống như bị chuột rút, cùng lúc đó, tôi cảm thấy cánh tay đó đang run lên, thậm chí càng lúc càng run mạnh.
Hic? Chuyện gì xảy ra vậy?
“Ui da!” Cung Trạch Minh đang đi ở đằn