Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341071

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1071 lượt.

g trước đột ngột dừng lại, tôi còn đang suy nghĩ về hành động kì lạ của cậu ta, nên không để ý, thế là đầm sầm vào tấm lưng hộ pháp của cậu ta, trán của tôi đau điếng.
Tôi sờ tay lên trán, ngẩng đầu lên, tức giận nhìn cậu ta: “Đi đường mà thế à! Tự dưng đột ngột dừng lại, làm khổ chiếc trán đáng thương của tôi”
“Lúc nãy xảy ra chuyện gì vậy?” Cung Trạch Minh không quay đầu lại, nói một câu, nhưng câu nói đó dường như chỉ lẩm nhẩm trong miệng, nên tôi cũng nghe không rõ cậu ta đang nói cái gì, chỉ biết ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn cậu ta.
“Tại sao tôi phải đến tìm cô?” Cung Trạch Minh lại hỏi tiếp. Tôi nghe rất rõ, nhưng tôi chỉ biết ngước mắt lên mà nhìn trời nhìn mây tôi không thể trả lời, vì tôi cũng không biết.
“Đôi tình nhân mà bọn họ đang nói là nói chúng ta sao?” Hèm hèm, vấn đề này tôi biết rất rõ, hơn nữa tôi còn có thể trả lời!
Tôi gật đầu: “Đúng thế!”
Cung Trạch Minh trầm ngâm, vẻ mặt của cậu ta dần dần chìm trong suy tư. Tôi ngờ vực nhìn cậu ta. Cậu ta làm sao vậy? Cậu ta muốn làm gì?
“Ha ha ha...” Đột nhiên, Cung Trạch Minh vung tay tôi ra, thét lên một tiếng, chớp mắt một cái đã biến mất tăm mất dạng.
Chuyện... chuyện gì đang xảy ra vậy? Tôi thẫn thờ nhìn theo bóng của Cung Trạch Minh đang khuất dần trên đường. Bây giờ tôi chỉ muốn xoá sạch mọi dòng suy nghĩ u ám ở trong đầu. Cái tên Cung Trạch Minh này, sao cậu ta có thể... có thể khiến người khác không biết phải nói thế nào vậy? Haiz, cậu ta toàn khiến tôi không biết phải dùng từ ngữ như thế nào để diễn đạt.
Tôi uể oải đi vào cổng trường. Cái tên Cung Trạch Minh này, cứ thế mà bỏ rơi tôi như vậy, khiến tôi thật mất mặt, đúng là cái đồ trứng thối, thật đáng ghét!
Trong lúc tôi đang lầm bầm trách móc Cung Trạch Minh, đột nhiên một giọng nói ấm áp vang lên.
“Bạn Đậu Giáng, tâm trạng của bạn đã khá hơn chưa?” Tống Chân Hi đứng trước mặt tôi cười hiền lành, nhìn nụ cười thân thiện của cậu ấy, tâm trạng của tôi bỗng chốc phấn chấn hẳn lên.
Tôi xoắn xoắn ngón tay, trả lời với giọng thiểu não:
“Cảm ơn cậu, tôi khá hơn rồi. Lại làm phiền cậu rồi.”
“Nói cái gì vậy, tâm trạng của cậu bình thường là tôi yên tâm rồi. Vậy thì đừng đứng thộn ra ở đấy nữa, sắp muộn học rồi.”
“Ừm.” Lời của Tống Chân Hi khiến đầu óc tôi như được khai thông, tôi gật đầu rụp một cái, chúng tôi cùng nhau sánh bước từ từ đi vào cổng trường. Rất, rất là xấu hổ, Tống Chân Hi đi bên cạnh tôi, cậu ấy và tôi cùng nhau đi học, không phải là cùng với người khác, mà là cùng với tôi, cùng với tôi đấy! Trong khoảnh khắc, cái cảm giác hạnh phúc đến nỗi dường như có thể khiến tôi bật khóc ấy cứ len lỏi đến từng góc khuất sâu thẳm nhất trong trái tim tôi. Ông trời ơi, tôi có thể thay đổi lời cầu khấn được không, xin ngài hãy làm cho đoạn đường này dài thêm một chút, tốt nhất là không có ngõ cụt. Nếu như, có thể tiếp tục đi cùng Tống Chân Hi như thế này, thì tốt biết bao.
Tống Chân Hi vừa đi vừa nói chuyện với tôi: “Thực ra thì, tôi thấy thành tích học tập của bạn Đậu Giáng có thể được nâng cao đấy chứ, chắc có lẽ là không có phương pháp học thích hợp mà thôi, để tôi xem giúp phương pháp học tập nào là phù hợp với cậu, hi vọng lúc đó có thể giúp được cậu.”
Tống Chân Hi muốn giúp tôi học? Tôi không nghe nhầm đấy chứ! Tôi ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt của Tống Chân Hi: Những tia nắng mặt trời khe khẽ vương trên người của Tống Chân Hi, những tia nắng vàng rực nhuộm lên người cậu ấy một màu vàng chói sáng, chói sáng nhưng không loá mắt, mà chỉ càng làm tôn thêm cái dáng vẻ hiền hoà và ấm áp của cậu ấy. Đôi mắt của cậu ấy thật là sáng, tựa như đó chính là ánh mặt trời, ánh mặt trời đang chiếu rọi đến nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn tôi. Mặt tôi nóng hôi hổi, Tống Chân Hi thật hiền lành và ấm áp!
Một cảm giác xấu hổ ùa đến, tôi không dám nhìn thẳng vào mắt của cậu ấy nữa, đành cúi gằm mặt xuống, khe khẽ đáp lại một tiếng: “Ừ.”
“Thực ra những kiến thức đó rất là thú vị, ví dụ như hóa học, khi hai chất không giống nhau tác dụng với nhau lại có thể sinh ra sự biến đổi thần kì như vậy, cậu không muốn tìm hiểu xem sự thần kì trong đó là gì sao? Còn toán học thì...” Tống Chân Hi dùng cái giọng vô cùng hiền từ đĩnh đạc nói, theo phản ứng có điều kiện, tôi không ngừng gật đầu, thực ra thì tôi cũng chẳng hiểu là cậu ấy đang nói về cái gì. Tôi chỉ đang tiếc nuối, tiếc nuối là tại sao hôm qua không phải là cậu ấy ăn “Công Chúa Feodora”, nhưng...
“Haiz...” Tôi buồn bã thở dài. Thôi bỏ đi, nghĩ cũng chẳng có ích gì, mọi chuyện đã thành ra như thế này rồi, nghĩ nữa cũng chỉ khiến tôi thêm đau đầu mà thôi. Tôi vò đầu, để vứt bỏ những suy nghĩ hoang tưởng đang luẩn quẩn trong tâm trí, lòng thấp thỏm vừa đi vừa nói chuyện cùng Tống Chân Hi, mặc dù chính tôi cũng không biết là tôi đã nói những gì. Đoạn đường đó, tôi cảm giác như mình đang đi trên chiếc cầu mây màu trắng đẹp đẽ nhất trên thiên đường, xung quanh còn có những chiếc lông vũ màu trắng của thiên sứ đang bay lả tả, mọi thứ trông thật tuyệt đẹp.
Thật sự hi vọng đoạn đường đó không bao giờ kết thúc