Tác giả: Xảo Lạc Chi
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341068
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1068 lượt.
Chân Hi gọi liền mấy câu. “Lớp trưởng, cậu không phải hỏi nữa, thái độ của cậu ấy đã rõ ràng thế, đừng để cậu ấy phải nói thẳng ra, lúc ấy lòng tự tôn của cậu lại bị tổn thương đấy!” Cung Trạch Minh dương dương tự đắc mỉa mai.
“Cảm ơn sự giúp đỡ của cậu! Nhưng, xin... xin lỗi!”
Tôi cúi mình về phía Tống Chân Hi để đáp lễ, chân thành nói cảm ơn cậu ấy, còn nữa, cả lời xin lỗi nữa.
“Vậy được thôi...” Tống Chân Hi sau khi nghe câu trả lời từ chính miệng tôi nói ra, nhìn chằm chằm vào Cung Trạch Minh đang dương dương tự đắc, “Nếu như cậu cần giúp chuyện gì, thì cứ đến tìm tôi.”
“Ừ!” Tôi buồn bã gật đầu.
Lập tức Cung Trạch Minh bực tức hét lên.
“Hừ! Có Đệ nhất toàn trường tôi đây, cô nàng Đệ nhất đội sổ này lại cần đến người khác dạy nữa sao? Có tôi kèm cặp cô ấy là đủ rồi! Hừ!”
Những lời lẽ cay nghiệt của cậu ta khiến cho sắc mặt của Tống Chân Hi trở nên khó coi, không khí bắt đầu trở nên nặng nề. Đúng lúc đó, một giọng nói trầm trầm vang lên từ đám đông: “Cung Trạch Minh...”
Giọng nói đó khiến tôi giật thót mình, tất cả mọi người đều đổ dồn mắt vào người vừa phát ra tiếng nói, lúc này mới phát hiện ra rằng đó là giọng nói đáng sợ của thầy chủ nhiệm!
Trên mặt của thầy chủ nhiệm giàn giụa nước mắt, đến cái đỉnh đầu “Địa trung hải” cũng sáng bóng lên, hai tay của thầy run lẩy bẩy, đi về phía Cung Trạch Minh.
Có lẽ Cung Trạch Minh cũng bị bộ dạng đó của thầy chủ nhiệm làm cho sợ chết khiếp, khi bị thầy chủ nhiệm ôm chặt lấy cũng không có bất kì sự phản kháng nào.
“Ôi... Cung Trạch Minh, em, em biết giúp đỡ bạn bè sao! Cuối cùng thì em cũng trưởng thành thật rồi! Cuối cùng tôi, tôi... tôi cũng được mãn nguyện rồi! Cuối cùng ông trời cũng nghe thấy lời cầu khẩn của tôi! Thế giới này vẫn còn tươi đẹp chán! À... Cung Trạch Minh, em là niềm tự hào của thầy!” Cung Trạch Minh đang được thầy chủ nhiệm đầy yêu thương ôm vào lòng, mặt cậu ta bây giờ trông như chiếc đèn màu, vừa trắng nhợt, vừa xám xịt, lại vừa đỏ ửng. Toàn thân cậu ta cứng đơ, giống như bị một vị cao thủ điểm trúng huyệt đạo, hoàn toàn bất động. A ha ha, Cung Trạch Minh cũng có ngày này sao! Đáng chết! Ai bảo cậu ta ức hiếp tôi. Bây giờ thì tốt rồi, cuối cùng cũng có người báo thù giúp tôi. Thầy chủ nhiệm, em yêu thầy!
Thầy là một vị thần che chở cho những người yếu đuối!
Nhìn bộ dạng vô cùng bẽn lẽn và bối rối của Cung Trạch Minh, tôi cảm thấy rất vui giống như trái tim mình được chất đầy những loại kẹo mà tôi yêu thích.
“Thầy, thầy giáo...” Tống Chân Hi đứng ở bên cạnh khe khẽ gọi thầy chủ nhiệm.
“Chuyện gì vậy?” Thầy chủ nhiệm đột ngột quay đầu lại, tức giận trừng mắt nhìn Tống Chân Hi, cứ như là Tống Chân Hi đã cướp mất bảo bối của ông vậy.
“Đó là...” Tống Chân Hi lau mồ hôi, “Đến giờ học rồi.”
À! Đến giờ học rồi à? Đúng là, lúc thầy chủ nhiệm ôm chầm lấy Cung Trạch Minh, tất cả mọi người đều sững sờ, không để ý là tiếng chuông vào lớp đã vang lên.
“Ừ! Ừ!” Thầy chủ nhiệm lấy tay cuống cuồng lau mặt, nở một nụ cười ấm áp đến nỗi khiến người ta phải toát mồ hôi hột thân thiện nói với mọi người: “Ha ha ha, thì ra đã đến giờ lên lớp rồi...”
Không đợi tôi kịp có phản ứng gì, thầy chủ nhiệm đột nhiên giơ tay ra, một tay cầm vào tay tôi, một tay cầm lấy tay Cung Trạch Minh, sau đó dắt chúng tôi đi vào lớp.
Tôi nước mắt lưng tròng, tôi cảm nhận được rằng bàn tay đang cầm lấy tay tôi của thầy chủ nhiệm còn dính một thứ nước ươn ướt, đó... đó chính là nước mắt của thầy! Ôi ôi ôi... Thầy chủ nhiệm ơi, trước khi cầm lấy tay của bọn em thầy không thể rửa tay đi được sao! Còn nữa, tại sao nhất định em và Cung Trạch Minh phải từng người từng người một líu ríu đi theo thầy thứ, ánh mắt của những cô gái ở đằng sau sắp đâm chết em rồi!
“Đúng là nhẫn tâm, cái đồ ngốc như Đậu Tương lại dám từ chối lớp trưởng đẹp trai Tống Chân Hi của chúng ta sao...”
“Cái tên mọt sách Cung Trạch Minh, chắc chắn mắt có vấn đề rồi...”
...
Tiếng xì xào bàn tán của các bạn nheo nhéo truyền đến tai tôi. Nhìn bộ dạng thì, mọi người có vẻ rất tức giận trước việc tôi từ chối Tống Chân Hi... ôi ôi ôi, nhưng tôi cũng đâu muốn thế chứ... phải biết rằng tôi rất rất muốn được học cùng với một người hiền lành và hòa nhã như Tống Chân Hi biết bao...
Sau khi tôi và Cung Trạch Minh vào lớp, mọi người vẫn tỏ vẻ rất bất mãn ồn ào không yên. Trên bục giảng, tôi và Cung Trạch Minh một bên trái một bên phải đứng ở cạnh thầy chủ nhiệm. Tôi nghĩ, bây giờ chắc sắc mặt của tôi trông rất khó coi - giống vẻ mặt của Cung Trạch Minh đang đứng cạnh tôi đây. Tôi cảm thấy tôi và cậu ta như hai vị thần canh cửa, bảo vệ cho người đang đứng giữa chúng tôi - thầy chủ nhiệm, cảm xúc mãnh liệt đang say sưa diễn thuyết.
“Các em, tinh thần yêu thương đoàn kết là truyền thống vinh quang của chúng ta, là đức tính tốt mà mỗi chúng ta cần phải có! Các em học sinh trong lớp mình, từ trước đến nay luôn là niềm tự hào của tôi. Sự ưu tú của các em, tinh thần đoàn kết của các em hết lần này đến lần khác khiến tôi cảm động. Hôm nay, một lần nữa các em lại khiến