pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341028

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1028 lượt.

bảng, chỉ chỉ trỏ trỏ. Lý Băng Thụy kéo tay tôi chen vào giữa đám đông.
“Xin lỗi, xin lỗi.” Cái tên Lý Băng Thụy này cứ đâm ngang đâm dọc, tôi chỉ biết núp sau lưng anh ấy không ngừng nói lời xin lỗi với những bạn học bị chúng tôi làm phiền.
“Này, là Đậu Tương đó...”
“Nhìn này, là Đậu Tương...
“Cậu ấy đến rồi... mau xem đi, Đậu Tương.”
Hả? Sao thế? Mọi người đứng xung quanh đều chỉ chỉ vào tôi. Xảy ra chuyện gì vậy? Lẽ nào... tôi vẫn là đệ nhất đội sổ sao? Trời ơi! Không phải chứ! Tôi lo lắng, thế là đâm sầm vào Lý Băng Thụy đang đứng ở đằng trước, tôi vội vàng nhìn bảng thành tích của tôi! Ông trời ơi, cầu xin ông đừng vứt bỏ tôi, đừng cho tôi đội chiếc mũ “Đệ nhất đội sổ nữa”!
Không biết từ lúc nào, mấy bạn học ở đằng trước đứng dạt sang một bên mở ra một con đường nhỏ, nhưng tôi hoàn toàn không còn để ý đến điều đó nữa, tôi tâm trạng thấp thỏm cứ nhìn thẳng lên phía trước, lúc tôi nhìn thấy bảng thông báo, theo bản năng nhìn xuống dãy những cái tên đứng cuối cùng, giống như bình thường vẫn tìm tên của tôi trong số những người xếp cuối.
Sâm Vĩnh là một trường rất coi trọng thành tích, mỗi lần công bố thành tích, nhà trường đều dùng một từ giấy rất dài rất dài để sắp xếp theo thứ tự xếp hạng của tất cả các học sinh thành một bản danh sách dài. Thế nên kết quả là, những bạn có thành tích kém xếp cuối cùng chỉ có thể quỳ gối xuống đất để xem thành tích. Nghe nói, mục đích nhà trường làm như vậy, là để khiến cho những học sinh có thành tích kém lúc quỳ gối xuống mặt đất, có thể thực sự cảm nhận được sự nhục nhã khi bị tụt hậu, từ đó kích thích học sinh chăm chỉ học tập. Đúng là chiêu này đã khuyến khích ý chí phấn đấu của rất nhiều người, cho đến khi tôi và Lý Băng Thụy đến trường Sâm Vĩnh... vì chúng tôi hầu như lúc nào cũng chỉ đứng ở vị trí đội sổ đệ nhất và đội sổ đệ nhị, khiến cho kế hoạch này hầu như không phát huy được tác dụng.
Tôi đưa mắt tìm ở cuối bảng danh sách rất lâu, nhưng ở đó không có tên của tôi. Tim tôi bắt đầu đập liên hồi. Không có tên của tôi, thế có nghĩa là, tôi không phải là đệ nhất đội sổ rồi sao? Tôi tiến bộ rồi sao? Nếu như là hồi trước, chỉ cần tôi mà không nhìn thấy tên mình ở vị trí cuối cùng, là tôi đã nhảy cẫng lên hò reo chúc mừng, nhưng bây giờ, tôi chỉ muốn mau chóng tìm được thứ hạng của mình. Trong lúc tôi đang chuẩn bị từ từ nhìn lên phía trên bảng xếp hạng, thì có một sức mạnh kéo giật tôi lên, tôi ngơ ngác nhìn cái người vừa kéo tôi lên đó, thì phát hiện ra đó là bạn học của tôi, ở phía đằng sau cậu ta, có rất nhiều ngón tay cũng đang đồng thời chỉ trỏ lên phần phía trên của bảng thông báo. Chỗ đó, chính là chỗ mà tôi không dám nhìn lên. Tôi từ từ đưa mắt nhìn lên, trong khoảnh khắc, dường như tôi ngừng thở...
Bây giờ, ở chỗ đó, có tên của tôi!
Vị trí số hai mươi: Đậu Giáng!
Woa! Vị trí số hai mươi! Không phải là đội sổ nữa rồi, mà là trong danh sách những người dẫn đầu.
Top dẫn đầu vị trí số hai mươi! Cuối cùng tôi không phải quỳ xuống để xem nữa rồi! Từ sau khi vào trường Sâm Vĩnh, đây là lần đầu tiên tôi được đứng trên những người khác! Tôi không dám tin vào mắt mình, cứ nhìn đi nhìn lại hai cái chữ đó. Đó có phải là tên tôi không vậy? Tôi không dám tin, quay đầu lại nhìn những bạn học đang đứng ở bên cạnh. Đón chào tôi là những gương mặt tươi cười, những gương mặt khẳng định. Những gương mặt nửa quen nửa lạ này tràn đầy thiện chí, tràn đầy sự khẳng định, tràn đầy sự tán thưởng. Là tôi, cái tên sau dòng chữ “Vị trí số hai mươi” đó là tên tôi, đúng thật là tôi!
“Đậu Giáng, chúc mừng cậu!” Tống Chân Hi từ đám đông chen lên, đứng trước mặt tôi, nhẹ nhàng nói với tôi, “Cậu thành công rồi, cậu thực sự thành công rồi, lần này cậu còn cho rằng bản thân mình không đủ thông minh nữa không?”
Tôi lắc đầu quầy quậy. Đúng thế, tôi đã chứng tỏ được bản thân, tôi có thể làm được rồi, thực sự tôi có thể rồi. Nhưng...
“Ôi trời! Ôi trời! Đậu Đậu của chúng ta thật là lợi hại! A ha ha!” Lý Băng Thụy kéo tôi đang đứng ở trước mặt Tống Chân Hi vào trong lòng anh ấy, sau đó đột nhiên ôm chầm lấy tôi, làm tôi sợ quá la lên.
“Đậu Đậu, Đậu Đậu! Đậu Đậu của chúng ta thật là giỏi!” Lý Băng Thụy ôm lấy tôi rồi quay vòng.
“Ha ha ha... Đúng thế, Đậu tử thật giỏi!” Mấy người bạn học đứng xung quanh cũng hưởng ứng theo. Trong lúc tôi bị Lý Băng Thụy ôm lấy người rồi quay vòng quanh, tôi nhìn thấy Tống Chân Hi đứng ở bên cạnh mỉm cười nhìn tôi, cậu ấy từ từ đưa tay ra, đứng cạnh Lý Băng Thụy làm tư thế bảo vệ. Trái tim tôi tràn đầy mật ngọt, cậu ấy đang lo lắng cho tôi, thật chả trách đó là lớp trưởng Tống Chân Hi luôn nhẹ nhàng quan tâm đến người khác của chúng tôi.
Trong vòng tay của Lý Băng Thụy, nhìn mọi người vui mừng đang đứng ở xung quanh, tôi cười vui vẻ hết cỡ, nhưng cùng lúc đó, ánh mắt tôi cũng đang cố tìm kiếm một bóng hình.
Cung Trạch Minh, cậu ta ở đâu nhỉ? Chắc là cậu ta cũng thấy thành tích của tôi rồi. Tôi đã không đạt được mục tiêu mà cậu ta đặt ra, không biết cậu ta sẽ tỏ thái độ thế nào đây. Cậu ta... chắc chắn sẽ rất tức g