Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Bên Có Sói

Nhà Bên Có Sói

Tác giả: Cố Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341470

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1470 lượt.

n như vậy rồi mà còn xúc động như thế.” Cố Lãng đỡ cô ngồi dậy, thản nhiên ôm cô vào lòng.
Tần Tiểu Mạn nhìn bàn tay to lớn đang túm lấy cô, ai oán nghĩ, có cần phải nhân thể ôm eo cô như vậy không?
Trong phòng tắm, Cố Lãng coi như bội thu, đợi đến khi lên giường, Tần Tiểu Mạn triệt để bị anh ăn sạch không chừa lại chút gì.
Bạn Cố Lãng tinh lực dồi dào nhiệt tình “vận động” đến tận sáng mai lúc mặt trời lên phơi nắng cả cái mông mới thôi. Tiểu Mạn sống dở chết dở bị “lên lên xuống xuống” nhiều lên sớm đã hôn mê bất tỉnh rồi.

9 giờ sáng, bánh ga-tô Cố Lãng và Tiểu Mạn chuẩn bị đã được hai người mặc đồng phục hàng không đưa tới tận cửa hai nhà. Cố cha kinh ngạc nhìn người chuyển phát, xoa xoa kính mắt một lần nữa mới xác định chắc chắn là không phải người ngoài hành tinh.
Tần mẹ đứng cạnh oán hận nghiến răng nghiến lợi nhìn Tần cha và Cố mẹ cầm bánh ga-tô, nhìn nhau cười cười nói nói, ngực toàn vị giấm chua lè.

Cùng lúc đó, Cố Lãng ngủ dậy thể lực hồi phục lại bắt đầu khi dễ người nào đó. Thỏa mãn thú tính xong tâm tình cực kỳ tốt, ôm lấy cô, híp mặt lại nghỉ ngơi.
Điện thoại đáng ghét không chịu buông tha cô, rung lên không ngừng. “Nghe không?” Cố Lãng hảo tâm đưa điện thoại cho cô.
Tiểu Mạn lắc đầu, một từ cũng không nói nên lời chỉ muốn lập tức đánh một giấc.
“Dì?”
Nghe thấy giọng Cố Lãng, Tần mẹ cảm giác như đầu bị ai đánh vào, ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ, còn chưa tới chín rưỡi. Sao giọng nói Lãng Lãng lại nghe sắc tình vậy a?
“Lãng Lãng, cậu làm gì Tiểu Mạn nhà tôi vậy?” Tần mẹ đem bụng tức dồn nén từ nãy tới giờ đổ lên đầu Cố Lãng. Quả nhiên, kêu một tiếng lập tức thu hút sự chú ý của Cố mẹ và Tần cha đang mừng rỡ quây xung quanh bàn cắt bánh ga-tô. Tần mẹ hắng giọng càng nói lớn hơn nữa: “Sáng sớm tinh mơ cậu ở trên giường Tiểu Mạn nhà tôi làm cái trò gì vậy?”
Cố mẹ vừa bỏ miếng bánh vào miệng đã quên mất phải nuốt xuống.
Cố mẹ đời này, trừ lúc trước mặt Cố cha tim đập chân run hay lúc cãi nhau với Tần mẹ, lúc nào cũng thuộc mẫu phụ nữ hiền thục đoan trang. Cố cha ít nói, hai người lấy nhau nhiều năm như vậy vẫn chưa một lần cơm chẳng lành canh chẳng ngọt, thường ngày tức giận sinh khí đều là do khắc khẩu với Tần mẹ. Năm ấy, Cố mẹ cũng một thời là hoa khôi, nghe nói từng thích một ca ca lớn hơn ba tuổi. Thế nhưng, một người thông minh xinh đẹp lại hiểu chuyện như vậy lại bị một người cả ngày không phun ra một chữ như Cố cha dùng một chén cơm lừa về nhà, thực khiến mọi ngưởi hoảng hốt.
Về phần Cố mẹ có chuyện tình ái với ca ca kia hay không chỉ có Cố cha là hiểu rõ nhất. Vợ ông tuy rằng bình thường phong lưu nhưng thực ra rất thuần khiết. Lúc hai người kết hôn, sính lễ kèm theo đồ cưới cũng chỉ đòi hai chiếc giường với chăn bông, cả chiếc vòng mạ bạc đeo trên cổ Cố Lãng lúc mới đẻ cũng nghe nói là đồ gia truyền.
Vốn dĩ Cố mẹ rất đắc ý, bà đời này chuyện hài lòng nhất là về làm vợ Cố cha, thứ hai là cãi nhau với Tần mẹ từ trước tới giờ chưa thua lần nào. Nhìn Tần mẹ bộ dạng muốn vì sự trong sạch của con gái ngoan mà đòi công lý, bà tự thấy đuối lý, quay sang cầu cứu Cố cha.
Tần cha tuy đã sớm hiểu rõ con gái nhà mình cùng ở một nhà với tiểu sắc lang kia, sớm muộn cũng xảy ra chuyện nhưng vẫn cảm thấy không tài nào chấp nhận được. Đừng đùa, bảo bối ông vất vả nuôi dưỡng cưng chiều bao nhiêu năm sao có thể hai tay dâng lên cho người ta? Không nhanh không chậm nuốt miếng bánh xuống, “Bà xem, bà nói cái gì vậy? Giờ cũng không phải nửa đêm, bà căng thẳng cái gì.”
Nghe vậy, Cố mẹ và Cố cha tạm thở phào nhẹ nhõm. Người già dù thế nào tư tưởng vẫn bảo thủ, mặc dù xác định Tiểu Mạn sau này sẽ làm dâu con nhà mình vẫn không nghĩ đến ban ngày ban mặt lại làm cái chuyện như vậy. Cố mẹ trong bụng lại lo lắng thêm về đám cưới của hai nhà, nếu Tiểu Mạn mà mang tôn tử nhà mình trong bụng, Tần mẹ thể nào cũng được dịp đè đầu cưỡi cổ bà mà tác oai tác quái!
Cố mẹ trấn tĩnh lại nuốt nuốt miếng bánh ngậm trong miệng đã lâu, “Tôi nói, Lưu Hương Liên nhà bà cứ làm như con trai nhà này hư hỏng không bằng. Lãng Lãng nhà tôi tôi còn không biết sao? Từ nhỏ đã là thanh niên ưu tú làm sao lại có chuyện ức hiếp Tiểu Mạn được. Lãng Lãng là đứa rất có chừng mực.”
Cố cha nghe bà xã nhà mình nói vậy cũng rất phối hợp gật gật đầu.
Tần mẹ thấy không ai hỗ trợ mình, nhất thời thấy thế giới này thật bi thương biết bao. “Tiểu Mạn, Tần Tiểu Mạn, nha đầu chết tiệt kia, nghe điện thoại mau! Lãng Lãng, đưa điện thoại cho nó, ta phải hỏi nó cho ra nhẽ!”
Tần Tiểu Mạn ngủ mê mệt chẳng biết trời trăng đất hỡi gì nữa, Cố Lãng gọi vài tiếng không được đành để mặc cô.
“Dì à, Tiểu Mạn vẫn còn ngủ.”
“Lãng Lãng, cậu cùng con nhà tôi làm cái trò gì thế?” Tần mẹ cố ý dài giọng ra hỏi. Ba người còn lại đang ăn bánh đểu dỏng tai lên nghe.
Đại khái là thần giao cách cảm, Tần mẹ tâm tình chấn động cũng liên lụy đến tiềm thức của Tiểu Mạn, cô dụi dụi mắt, ôm lấy chăn ngồi dậy. Ánh mắt Cố Lãng dừng lại ở bờ vai trần kia giằng co hồi lâu.
“Dậy rồi sao?”
“Ừm, quần áo em đâu?” Tầ