The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Bên Có Sói

Nhà Bên Có Sói

Tác giả: Cố Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341480

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1480 lượt.

i thủ của Cố Lãng, đối với sự nồng nhiệt của anh chỉ một lúc đã thấy hít thở không thông. Cố Lãng buông cô ra, đối diện với đôi mắt đang mở to nhìn anh, thấp giọng chửi thề một câu rồi quờ tay hạ ghế trước xuống.

Đến khi nhiệt độ cơ thể Tiểu Mạn rốt cuộc đã khôi phục bình thường, Cố Lãng nằm trên người cô nặng nề thở dốc. Dám hạ dược bảo bối của anh, cái tên tiểu tam kia xem ra chán sống rồi!

“Nhị ca, em vừa mới về mà, không muốn cứ như thế này mà rời xa tổ quốc thân yêu đâu!” ở sân bay, Lục Nhược kêu khóc không chịu đi.
Cố Lãng xanh mặt, “Tối hôm qua xảy ra chuyện gì? Có nói hay không?”
“Em nói, em không phải đã nói hết rồi sao!” Lục Nhược ngang bướng, dù sao anh cũng nhất quyết không về nước Mỹ ăn cơm tây nữa, “Nhị ca, tối hôm qua thấy cô ấy thực tình em không biết là chị dâu mà! Nể tình tiểu đệ ở nước ngoài xa xôi không nhận ra người thân đi! Van xin anh đấy! Huống hồ cũng là nhân thể một công đôi việc không phải sao? Tiểu đệ vì muốn ca ca vui vẻ mới hạ sách làm như vậy mà!” Nhìn vẻ mặt Cố Lãng mỗi lúc một âm trầm, Lục Nhược cuống quýt giải thích, “Quần áo là nữ nhân viên ở quầy bar thay, em cái gì nhìn cũng không nhìn. Ca, anh với chị dâu đúng là một đôi trời sinh, em chưa gặp chị dâu bao giờ mà nhìn một cái cũng thấy vô cùng thích hợp với anh, anh cho em ở lại đi mà!”
***
Tại bệnh viện,Tiểu Mạn sau khi tỉnh lại mới nhớ ra chuyện mình bị người ta bắt cóc, trong đầu mang máng Lục Nhược có nói bắt cô để hầu hạ đại gia Cố Lãng, không chịu nổi liền khóc như mưa. Nói phải xã giao cả đêm không về hóa ra lại đi đến chỗ này!
Cố Lãng vốn dĩ uống rượu nhiều đầu đau như búa bổ, thêm nữa bị Tiểu Mạn lôi kéo dây dưa lâu như vậy cơ thể không khỏi mệt mỏi. Đến bệnh viện thăm cô lại bị cô nước mắt lã chã làm cho ruột gan rối bời, mang một bụng tức giận đổ lên đầu Lục Nhược - cái tên đầu sỏ gây chuyện.
Cố Lãng lao tới quán Nghê Thường, lôi Lục Nhược một mạch tới sân bay, muốn ngay lập tức ném hắn trở về.
“Nhị ca, em dù gì cũng là anh em tốt của anh mà.” Thấy ánh mắt nguy hiểm của Cố Lãng, Lục Nhược sợ trắng mắt. Trước kia lúc gặp Cố Lãng, anh luôn tỏ ra coi thường. Lục Nhược anh dù gì cũng đường đường là con trời. Cố Lãng kia là cái thá gì?
Cho tới khi Cố Lãng hết lần này tới lần khác làm cái gì cũng vượt xa, anh mới tâm phục khẩu phục. Huống hồ, Cố Lãng vừa đặt tay lên vai một cái, Lục Nhược liền cam tâm tình nguyện xưng một tiếng “Tiểu đệ.”






“Không đi cũng được…” Cố Lãng chậm rãi nói, đá mông Lục Nhược một cái, “Chị dâu nhà chú muốn ngồi đá quý bay lên trời, nếu làm được thì muốn đi hay ở là tùy.”
“Nhị ca, anh nói đùa đi!” Lục Nhược muốn xỉu rồi, bay lên trời thì còn được, anh có thể dùng máy bay riêng đưa cô đi, có điều, đá quý? Định bắt anh tìm đá quý thành tinh sao?
Cố Lãng vẫn sờ sờ cái hộp nhẫn trên tay, gật đầu, “Là thế này. Ca ca ta muốn kết hôn, nể tình chúng ta anh em thân thích, chuyện liên quan tới hạnh phúc cả đời anh đành giao cho cậu vậy.” Vừa nói vừa nhéo nhéo cái mặt Lục Nhược, “Không làm sao…. Thất vọng quá… hổ danh “thiếu niên thiên tài” rồi!”
Lục Nhược miệng cứng đờ, nỗ lực nói đạo lý với anh lần nữa, “Ca, em không…”
Cố Lãng lấy điện thoại ra xem ngày, “Ừm, Lục Hi cũng muốn trở về rồi. Hình như cha mẹ cậu muốn đem cô ấy nhanh chóng gả ra ngoài, không biết cậu có thể kịp về nhà mừng năm mới không nhỉ?”
Dừng lại! Cố Lãng tự cảnh cáo, muốn lấy cô về nhà thì bây giờ phải thể hiện cho tốt. Tiểu Mạn bình thường hiền lành nhẫn nhịn, cho dù có bị người ta chà đạp cũng rất ít khi tức giận, thế nhưng đã nổi giận thì nguy to rồi. Anh bây giờ vẫn còn nhớ rõ, ngày trước có một thời gian Tiểu Mạn cực kỳ thích ăn kem Dazs*, dành dụm tiền tiêu vặt mấy tuần mới dám mua một cái lại bị anh vừa đi đá bóng về, nóng quá ăn một miếng hết veo. Tiểu Mạn khóc muốn long trời lở đất. Cố mẹ đành đi mua đủ các vị cho cô ăn, cô vẫn rưng rức khóc. Kết quả, Cố cha lúc nào cũng hiền lành nhân hậu lần đầu tiên nổi giận, cũng vì thế mà làm hỏng luôn cái chổi nhà anh. Sau đó, Tiểu Mạn thấy cái mông xanh tím của anh mới dần dần tha thứ.
Cố Lãng hắng giọng chuẩn bị giải thích rõ ràng với cô. Cuộc sống của cô từ trước tới nay luôn thuần khiết không chút vấy bẩn, chính là bởi vì Cố Lãng luôn cẩn thận giữ bí mật để người thân của anh cũng như cô có được cuộc sống bình thường nhất. Anh là đàn ông, anh dám đảm bảo rằng, nếu như anh yêu ai càng nhiều, anh càng cam tâm tình nguyện trao hết tất cả cho người đó, kể cả tôn nghiêm cũng như lòng kiêu ngạo. Chỉ là, anh thời gian đầu ở bên ngoài cũng có lúc không chống lại được cám dỗ.
Xốc chăn lên định chui vào, thấy người ở phía chăn lập tức cuộn người lại, Cố Lãng bỗng thấy không nhúc nhích nổi. Hai ngày rồi mà trên người cô vẫn lưu lại rất nhiều vết tích. “Làm ơn đặt chăn xuống, em lạnh!” giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng như dội một gáo nước lạnh vào đầu anh. Cố Lãng oán hận buông chăn, cô có ý gì đây?
“Cảm ơn.” Tiểu Mạn cuốn lấy chăn, cũng không quay đầu lại, n