Tác giả: Cố Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341471
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1471 lượt.
n Tiểu Mạn mắt nhắm mắt mở.
“Đây.” Cố Lãng lấy một bộ nội y mới đưa cho cô, đồ đưa vào tay lại bị người nào đó quẳng sang một bên.
“Em chẳng còn sức, giúp em mặc đi.” Tiểu Mạn nhào vào lòng Cố Lãng làm nũng, giọng nói lười biếng như vừa mới ngủ dậy.
Cố Lãng đương nhiên không bỏ qua bất cứ cơ hội nào có thể tiếp xúc với cô. Một tay khẽ vuốt ve, một tay dỗ dành, “Còn đau không? Để anh giúp em.” Thấy cô một dọc từ vai đến eo đều lưu lại vết tích thô lỗ của anh, con ngươi tối sầm lại, cúi người xuống liếm liềm. Vừa ngứa vừa nhột, lại có chút đau, Tiểu Mạn “ưm” một tiếng nghe đặc biệt bất lương.
Tần mẹ để chứng minh mình nói đúng, cố ý bật chế độ rảnh tay của điện thoại phát loa ngoài cho cả nhà cùng nghe, thấy khuê nữ nhà mình với con sói háo sắc nhà bên đối thoại càng ngày càng quá giới hạn, mới đỏ mặt cúp điện thoại. Nha đầu chết tiệt kia, chờ ngươi về xem lão nương xử ngươi như thế nào!
Ba người còn lại rất ăn ý ho nhẹ một tiếng, vờ như cái gì cũng không nghe không biết. Tần mẹ nhìn Tần cha cúi đầu tránh ánh mắt của mình, bĩu môi, nức nở: “Tôi biết ngay là ông với bà ta có chuyện mà!”
Hồi ức Tần mẹ quay trở về thời thiếu nữ, lúc Tần cha tới phiên làm cơm ở căn tin, luôn luôn dành phần cho bà cùng với Cố mẹ nhiều như nhau. Có thể thấy được….
***
Chạng vạng, Cố Lãng nhận được tin nhắn từ Cố cha: “Nghỉ Tết về nhà kết hôn với Tiểu Mạn.” Anh thừa biết rằng cha mẹ đã bàn bạc kỹ rồi mới thông báo cho anh, ngoéo môi một cái, cực kỳ ngoan ngoãn trả lời: “Vâng.”
Cơ bản, bạn Cố Lãng vốn kế thừa gen của cả cha và mẹ, tạo thành tính cách đặc biệt biến thái, không những thế lại còn học theo Tần cha phong thái phong lưu đa tình, mới trưởng thành như bây giờ.
Cùng lúc đó, Tần Tiểu Mạn đang nhắn tin với An Nhiên thì nhận được tin từ cha già nhà mình: “Gian tình bại lộ, chuẩn bị nhảy vào nấm mồ hôn nhân.”
Tần Tiểu Mạn sửng sốt một lúc rốt cuộc cũng ý thức được, hình như lúc ngủ mình đã bỏ lỡ mất chuyện gì rồi….
Tan tầm, bạn Tiểu Mạn nhân lúc sơ ý đã bị Cố Lãng lôi vào trong phòng nghỉ. Ai đó thỏa mãn xong nhẹ nhàng vui vẻ mặc quần áo vào, vuốt phẳng nếp nhăn trên áo do lúc nãy bị cô túm chặt, khoác âu phục, gọn gàng thắt nơ trên cổ áo, nhân tiện che giấu luôn bản chất thú tính lại trở thành công tử hào hoa nho nhã đặc biệt chói mắt như thường.
Nhìn thấy Tiểu Mạn sắp thịnh nộ tới nơi, Cố Lãng cuống quýt giải thích: “Tối hôm nay anh phải đi xã giao không về. Em cũng phải đền cho anh chút công liều mạng kiếm tiền chứ?”
Anh vừa rồi rất vội vã, không cho cô có thời gian kịp thích nghi khiến bây giờ vẫn đang còn thấy đau rát. Tiểu Mạn lau lau nước mắt, than vãn: “Làm gì mà xã giao trắng đêm không về?”
Ánh mắt Cố Lãng vui vẻ, lại gần giúp cô cài khuy áo, “Em không yên tâm về anh sao?” nói xong kéo kéo cà-vạt. “Nhìn này, nghiêm chỉnh như này, làm sao dám lộn xộn đây? Ngoan nha, anh đưa em về.”
Tiểu Mạn bĩu môi, mới đây cô bị người nào đó đặt lên giường tha hồ bắt nạt, trong khi anh thì vẫn quần áo chỉnh tề. Ngay cả ở công ty mà anh còn dám ngang nhiên “thâu tình”! Cô bây giờ bắt đầu suy nghĩ về kiến nghị của cha già ở nhà rồi, cha kịch liệt ám chỉ cô không nên quá sớm tự chôn sống mình. Muốn nói cô nhân lúc còn trẻ mà phong lưu một chút nếu không có ngày quay đầu lại mới phát hiện đời người chẳng còn chút thú vị thì đã muộn rồi.
“Được lắm!” Lục Nhược ủy khuất kêu to, “Em vừa đi vài hôm trở về đã bị đối xử như vậy rồi!”
Nam Tịch Tuyệt ngáp dài, sắc mặt âm trầm bảo anh: “Không thích thì lại đem cậu về bên kia.”
Lục Nhược dù sao cũng là kẻ thức thời, lập tức tránh xa Nam Tịch Tuyệt, chạy qua ngồi cạnh Cố Lãng uống rượu.
Trên sân khấu hình tròn trong suốt, ba cây cột inox xếp thành hình tam giác, đèn màu lập lòe chiếu xuống ánh lên sắc bạc. Theo tiếng nhạc, ba cô gái chân dài bước lên sân khấu, uốn éo quanh chiếc cột.
Bọn họ mặc độc chiếc áo bra màu trắng cùng với quần nhỏ chữ T, thứ nhan sắc khêu gợi mà sạch sẽ này cùng với những động tác tay chân lả lơi chỉ càng khiến người ta muốn phạm tội. Thắt lưng tua rua màu sắc sặc sỡ, từng sợi tơ quấn quýt lấy cặp đùi thon dài. Bằng một động tác đánh mông uyển chuyển, thắt lưng được cởi ra, rơi xuống đất.
Đàn ông nơi quán bar xuân ý nhộn nhạo, hơi nóng bốc lên mặt, vội vã tìm một cô gái nhảy ở gần nhất kéo vào lòng, bá đạo hôn hít một lúc mới buông ra.
Lục Nhược cũng là một tay ăn chơi, nhìn người ở đằng kia uốn éo, anh hiểu rõ là do hai vị ca ca của anh vì anh mà đón gió tẩy trần liền mặc cho mấy cô nàng cuốn lấy người. Tính thú nổi lên, anh bắt đầu cởi quần áo của cô ta, cô gái cười khanh khách, thân hình mềm mại lả lơi.
Lục Nhược náo loạn một chút, đút tiền boa vào trong áo bra rồi để cô ta đi, huých vai Cố Lãng ngồi cạnh đang uống rượu, “Lão nhị, anh không muốn thưởng thức chút sao?”
“Anh đây có vợ rồi, cậu cứ việc thưởng thức của cậu đi.” Anh lúc này chỉ muốn về nhà thôi.
Lục Nhược trừng mắt, “Ca, chuyện lần trước nói là thật à?”
Cố Lãng liếc a