Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Bên Có Sói

Nhà Bên Có Sói

Tác giả: Cố Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341463

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1463 lượt.

r>“Ngài nói cái gì?” Tiểu Mạn nhất thời chưa kịp phản ứng.
Lão hòa thượng chắp tay trước ngực, “Xin lỗi, xin lỗi.” Rồi cầm ống thẻ Tiểu Mạn vừa mới rút đảo qua đảo lại, “rầm” một tiếng, tất cả thẻ đều rơi ra.
Tiểu Mạn nhặt mấy cái lên xem, không khỏi chết lặng. Sặc, thẻ bên trong không có một cái nào là thẻ tốt!
Lão hòa thượng cuống quýt cầm tờ giấy đặt trên bàn, bấm ngón tay tính toán một hồi, “Chúc mừng thí chủ, ông trời nhất định sẽ tác hợp cho hai người.”
Tiểu Mạn dụi dụi đôi mắt sưng đỏ, “Thật không?”
Lão hòa thượng cam đoan, “Người xuất gia không nói dối.”
Note: 4 cái thẻ của Tiểu Mạn, cái thứ 2 cái thứ 3 lâu nay tớ cũng toàn hiểu nôm na hán việt như thế “___”, cả nhà ai biết dịch như thế nào chỉ giúp tới với…
*Bất luân chi luyến: Loạn luân.
**Phá kính nan viên: Gương vỡ khó lành…






“Hắt xì!”
Sáng sớm tinh mơ, hội nghị ba sếp lớn, Lục Nhược ngồi mớm lên bàn làm việc của Cố Lãng khoa tay múa chân trình bày một đống chính sách quy định gì đó, mùi nước hoa gây gây của anh ta lao thẳng vào mũi Cố Lãng, Cố Lãng rút cuộc nhịn không được, hắt xì hơi một cái.
Lục Nhược gào to nhảy dựng lên, lau lau khuôn mặt tuấn tú của mình, “Anh hai, anh cố ý phải không!”
Cố Lãng bóp bóp trán, có chút mệt mỏi, “Cậu xịt cái của nợ gì lên người vậy, đi chùi sạch đi!”
Lục Nhược giơ tay lên hít hít ngửi ngửi, đảo mắt một vòng mới vỗ trán một cái, từ trong cổ áo rút ra một thứ, là một chiếc túi hương tinh tế màu đỏ, đắc ý đưa qua đưa lại trước mặt Cố Lãng, “Cái này--- là của chị dâu cho đó nha!~~~~”

Cố Lãng chỉnh lại cà-vạt đi ra, thong thả lại bàn làm việc uống nốt tách cà phê, nách kẹp mấy tập tài liệu bước ra ngoài.

Tiệc đính hôn của Trần Thần được ấn định vào tối thứ năm, toàn bộ nhà hàng Nghê Thường đều được bao trọn. Thân là cấp trên, lại còn là “bạn thân”, Cố Lãng tất nhiên cũng nhận được thiệp mời.
Tần Tiểu Mạn đứng trước gương thử lễ phục. Bộ đồ này là Lục Nhược đưa cho cô, vải lụa màu rượu vang, chạm vào thấy mát lạnh, mềm mại, nhẵn nhụi. Chỉ là ----
“Cố Lãng, cái này hình như hở hơi bị nhiều?” Tiểu Mạn đứng xoay lưng trước gương, nỗ lực lắc lắc người kéo cái khóa áo, có điều, cho dù cố sức đến mức nào, lưng áo cũng chỉ che được một phần ba lưng của cô mà thôi.
Cố Lãng vốn đang đứng dựa tường thưởng thức quá trình thay quần áo của ai đó. Bộ lễ phục dán lên từng đường cong thanh tú của cô. Ngực của Tiểu Mạn không lớn lắm, có điều, Cố Lãng vuốt cằm, chỉ có anh mới biết được chỗ nào là hàng thật giá thật, rating bao nhiêu sao. Cặp mông săn chắc này. Ầy, cũng là nhờ công sức hồi bé ngày nào cũng đi tập thể dục buổi sáng với anh mà. Da cũng đẹp, trắng nõn mịn màng, vuốt ve rất thích tay. Nhất là cái lúc… kia, da trắng đầy những vệt hồng, cả người mềm mại, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống.
Tiểu Mạn quay sang hỏi đúng lúc tư tưởng của bạn Cố Lãng đang bay cao bay xa. Ho nhẹ một tiếng, anh lại gần quay qua quay lại cô hai vòng, tay nghề của tiểu tử Lục Nhược kia quả không sai. Thường ngày vốn nghĩ cô vóc người nhỏ, anh thường hay mua quần áo sáng màu cho cô, theo kiểu đáng yêu. Không ngờ, màu rượu vang gợi cảm này lại cực kỳ hợp với làn da trắng của cô, khêu gợi lên khí chất vốn tiềm ẩn.
“Không đẹp sao?” thấy anh không nói lời nào, cho rằng mình mặc rất xấu, khuôn mặt Tiểu Mạn có chút thất vọng xị ra.
Cố Lãng đi tới phía sau cô, rút cây trâm gài tóc ra, cầm trên tay lọ sáp vuốt vuốt lên tóc. Tóc cô vốn đã hơi xoăn tự nhiên, thường ngày không để ý chăm sóc nên bị ngả hoe một chút, lúc này vuốt sáp lên dưới ánh đèn lại rất mượt mà khỏe mạnh.
Cố Lãng quấn quấn tóc cô, tóc dài buông xuống vừa vặn che được phân nửa tấm lưng trần, cúi xuống ghé vào tai cô nói: “Đẹp. Nha đầu, em lớn rồi.”
Tiểu Mạn bất mãn vô cùng, bĩu môi quay đầu đi, thật là, không lớn lên mà có thể chịu nổi để anh ngày nào cũng lăn qua lăn lại sao?
Lúc cô khoác tay Cố Lãng bước vào cửa Nghê Thường, một đám ký giả lập tức chen lấn xô đẩy nhau mà tới, vây quanh hai người bấm máy ảnh liên tục.
Tiểu Mạn căng thẳng túm chặt tay Cố Lãng, thấp giọng hỏi, “Bọn họ chụp cái gì vậy?”
“Anh nổi tiếng mà, đương nhiên là chụp anh rồi.” Cố Lãng cười xoa đầu cô, kéo cô vào bên trong.
Đám ký giả bị chặn ở bên ngoài, dài cổ hy vọng kiếm được một tấm vé. Lần này là phu nhân C nổi danh làm chủ hôn, những người được mời đều có thân phận “Quyền quý.” Ai cũng biết, không chỉ có giới doanh nhân tụ hội, cả những thân nhân từ nước ngoài cũng sẽ trở về. Đây chính là cơ hội tốt để bọn họ đào móc chân tướng.
Dù không thể sánh với tác phong ôn hòa của Cố Lãng, Nam Tịch Tuyệt hiển nhiên cũng không thua kém. Lúc anh bế con gái cưng xuống xe, đám ký giả đang nhốn nháo lập tức hóa đá. Này, bạn gái Nam tổng vì sao lại nhỏ như vậy? Ơ, cơ mà, nhìn tiểu cô nương kia giống Nam tổng như đúc, đừng nói là con riêng của anh ta chứ?
Lâm Lâm nhìn đám người xung quanh như hổ đói, sợ đến mức che kín hai mắt, trốn sau lưng Nam Tịch Tuyệt, “Cha, con sợ.”
Na


Ring ring