Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Chó Dữ

Nhà Có Chó Dữ

Tác giả: Thiên Thảo

Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341360

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1360 lượt.

Ngay cả nhíu mày cũng đáng yêu như vậy! Nhìn kiểu gì cũng rất là ngon miệng nha!
"Không được chảy nước miếng!" Tư Nam trừng mắt với anh, người này có bị sao không vậy, nằm rạp trên mặt đất nhìn mình thôi mà cũng chảy nước miếng, chẳng lẽ mình nhìn rất giống thịt kho tàu mà mẹ làm hay sao chứ?
Ô ~ còn nói anh? Không liên quan, ai bảo em đáng yêu như vậy chứ!
"Cô muốn làm cái gì?" Cách vách vang lên tiếng của Phan Già.
Tư Nam đứng dậy: "Đi xem một chút nào!"
Vì vậy "con chó to" dẫn đầu vọt vào trong phòng nghỉ ngơi.
Tỉnh Thượng Đan trừng mắt nhìn Phan Già: "Tôi là hôn thê của anh ta, ở riêng một chỗ với anh ta một chút cũng không được sao?"






"Đương nhiên không được!" Phan Già cũng không yếu thế trừng mắt trở lại, "Tôi là hộ lí của anh ta, cho nên chỉ cần anh ta ngủ, tôi lúc nào cũng phải túc trực bên cạnh!"
"Cô chỉ là một hộ lí! Cô đừng vọng tưởng có thể bay lên đầu làm phượng hoàng!"
"Có cô mới vọng tưởng ấy!" Phan Già khinh thường xoay người trợn trắng mắt, "Có cho cũng không ai thèm lấy!"
"Cô nói cái gì?" Tỉnh Thượng Đan thật sự muốn tát thẳng vào miệng Phan Già.
"Cô tốt nhất là đừng cử động!" Phan Già cười lạnh một tiếng, "Nếu như cô chạm vào tôi, tôi cam đoan hôm nay cô bị thương thì chỉ có thể quay về Nhật Bản điều trị mà thôi!"
Tư Nam đứng ở cửa, vẻ mặt chính là vẻ mặt đang xem kịch vui, giơ tay lên: "Là em cho cô ta vào, nhìn cô ta đứng ở hành lang rất là đáng thương."
"Phong Lân, là em muốn đến chăm sóc anh mà!" Tỉnh Thượng Đan giả bộ nhu nhược, hoàn toàn không có bộ dáng hung hăng lúc nãy, "Nhưng mà, y tá này của anh dám không cho."
"Vậy thì sao? Cô ta không sai, đó là nhiệm vụ của cô ta." Uông Phong Lân ra ý bảo Phan Già đỡ mình ngồi dậy, khóe mắt liếc nhìn Tư Nam, cô ta đáng thương? Bộ dáng cô ta hung hãn như vậy, đáng thương chỗ nào hả? Bất quá mới vừa rồi bị Phan Già chỉnh thì rất buồn cười nha.
"Nhưng mà..." Tỉnh Thượng Đan vẫn còn muốn nói, lại bị cắt ngang.
"Không nhưng nhị gì cả," Uông Phong Lân ngồi thẳng người lên, "Không có việc gì, cô về được rồi!"
"Phong Lân, em lo lắng cho anh mà..."
"Tôi đều rất tốt, không cần lo lắng." Uông Phong Lân không nhịn được xua tay, "Cô tới nhìn tôi, hay là để cãi nhau ầm ĩ với y tá của tôi, hại tôi không thể nghỉ ngơi?"
"Không phải mà, không phải mà!" Tỉnh Thượng Đan còn muốn giải thích.
"Đúng vậy!" Phan Già ngồi xuống, "Rõ ràng là tới quấy rối mà."
"Em không có, Phong Lân..." Thanh âm nhu mì đến tê hết da đầu, làm cho người nghe cảm thấy khó chịu đến nghiêm trọng.
"Được rồi! Cô về đi!" Uông Phong Lân nhìn Tư Nam đứng ở cửa, "Tôi còn có công việc, Phan Già gọi Kiệt Nhĩ tiễn cô Tỉnh Thượng xuống dưới đi."
"Uh," Phan già gật đầu.
"Vậy anh ráng nghỉ ngơi cho tốt nha!" Tỉnh Thượng Đan lưu luyến không muốn đi ra ngoài, đi ngang qua người Tư Nam, không kềm được mà phải liếc mắt nhìn y thêm một cái, thật sự là đẹp đến không có thiên lí mà!
Phan Già đóng cửa từ bên ngoài lại.
"Cái người phụ nữ này có phải biết hôm nay Tu không có ở đây không vậy?" Uông Phong Lân day day thái dương. "Bình thường có Tu ở đây trưng ra bộ mặt lạnh lẽo đúng là có tác dụng!"
"Ha ha." Tư Nam đi tới ngồi vào bên cạnh giường anh, "Anh định biến Tu thành siêu nhân sao?"
"Không khác biệt lắm." Uông Phong Lân vòng tay qua thắt lưng ai kia, "Bất quá, anh biết một bí mật của cậu ta."
"Cái gì nữa?"
"Đại trinh thám A Kha bạn tốt của em đó, vốn là một đôi với Tu nha!"
"Á?" Tư Nam trợn mắt bịt kín miệng, "Anh nói thật hả?"
"Uh!" Uông Phong Lân cười đến gian trá, "A Kim nghe lén được đó, lần đầu tiên của bọn họ là Tu dùng sức mạnh với A Kha đó."
"Không phải chứ?" Tư Nam khó có thể tin được lắc đầu, "Vóc người A Kha tuy nhỏ nhắn xinh xắn như vậy, nhưng mà thân thủ bất phàm lắm đó, người bình thường muốn đến gần người cậu ta còn khó nữa là!"
"Vậy thì tại sao lại rơi vào trong tay Tu chứ?" Uông Phong Lân cười, ngón tay xẹt qua môi Tư Nam, "Lần đầu tiên của chúng ta sẽ như thế nào nhỉ?"
"Anh sao tự nhiên kéo tới chúng ta hả?" Tư Nam chụp lấy tay anh, "Hôm nay anh chỉ tỉnh một chút thôi phải không?"
"Đúng vậy!" Uông Phong Lân gật đầu, "Đều là tại vì cái người phụ nữ đáng ghét kia!"
"Được rồi!" Tư Nam chủ động đặt lên đôi môi Uông Phong Lân một nụ hôn nhẹ, "Anh ngủ tiếp đi! Em còn nhiều chuyện phải làm. Tu hôm nay giao cho em một dự án vừa kí kết xong, còn có rất nhiều việc phải chạy theo."
"Anh biết, em bận rộn nhiều việc!" Uông Phong Lân trái lại nằm lăn ra giường, "Tối nay anh làm sao đến nhà em?"
"Không phải Tu sắp xếp sao?"
"Anh sẽ bị khiêng qua, hay là tự mình đi vào nhà đây? Dù sao cũng là lần đầu tiên ra mắt mẹ vợ!"
"Mẹ vợ cái đầu anh đó!" Tát nhẹ lên mặt anh một cái, "Em thấy, anh tốt nhất là để khiêng qua đó đi!"
"Sau đó em hôn anh tỉnh lại, giống y như là trong cổ tích ha! Công chúa hôn tỉnh hoàng tử đang ngủ say..."
"Đây cũng là giống đực nha!" Tư Nam bĩu môi, thật không biết trong đầu người kia đã ngh