XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342589

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2589 lượt.

ên có cảm giác sống một ngày bằng một năm, âm thanh quần áo ma sát, âm thanh chiếc ghế cọ sát nền nhà, chui vào trong lỗ tai của cô, dường như cô lo lắng suy nghĩ rất nhiều thứ, anh đứng dậy, một bước đã đến trước mặt cô, tiếp đó khom lưng bế cô lên, tâm trạng vui vẻ đong đầy trong lòng.
Lâm Miểu Miểu giả bộ trấn tĩnh nhìn anh, vẻ mặt anh vui sướng, bước đi nhẹ nhàng, đâu còn vẻ cáu kỉnh đau đầu giày vò. Vừa bước lên cầu thang, nụ hôn của anh cùng hơi thở nóng bỏng ập xuống, trằn trọc cắn mút trên cánh môi của cô, vào đến phòng ngủ, chắc là rút ra bài học kinh nghiệm lần nọ, anh nhẹ nhàng đặt cô lên giường, còn chưa hành động bước tiếp theo, Lâm Miểu Miểu đã kêu một tiếng "chờ một chút."
Bầu không khí trong căn phòng rất tươi mát, nhưng giường bừa bộn không chịu nổi, khăn trải giường còn lưu lại dấu vết của đêm qua, tràn đầy hương vị tình dục, cô thực sự không muốn lăn lộn cùng Tông Chính trên một cái giường bừa bãi như thế này. Lâm Miểu Miểu đổi ra giường xong, Tông Chính tao nhã đứng dậy từ trên ghế sô pha, bộ dạng lười biếng nằm thẳng lên giường.
Lâm Miểu Miểu cuốn khăn trải giường dơ lại, đang muốn ôm khăn trải giường đi hủy dấu vết, phía sau đột nhiên vang lên âm thanh trầm khàn của anh: "Em tới đây trước đi."
Lâm Miểu Miểu vốn muốn sau bữa sáng gọi điện thoại cho Úc Hân, sau đó buổi sáng đi đến sông Tử Nha, kết quả...... Tông Chính gọi cô qua một lát, cô vừa qua, liền bị đặt lên giường, mười giờ mới dậy, lúc này cũng chỉ có thể đi bệnh viện thăm Võ Tòng, chuyện đến phòng tranh chỉ có thể chuyển sang buổi chiều.
Tông Chính không về nhà ăn cơm trưa, lúc Lâm Miểu Miểu đưa cơm đến tháp đồng hồ cho anh, anh chỉ chỉ hai tấm vé để trên bàn. Trước khi chưa để đồ ăn, trên chiếc bàn dài màu đen cũng chỉ có hai tấm vé này, vô cùng nổi bật, Lâm Miểu Miểu đương nhiên nhìn thấy, còn chuyển tấm vé bày ngay chính giữa bàn sang bên rìa.
Đây là hai vé nhạc kịch.
"Vé người khác tặng, buổi tối vừa hay không có việc gì." Anh tùy ý nói.
Lâm Miểu Miểu ngẩn người một lúc, mới phản ứng được, đây giống như là hẹn hò sao?
"Buổi tối còn phải đến Thiên Hà Viên ăn cơm cơ mà?"
"Ăn cơm tối đi." Anh đáp.
Bởi vì buổi chiều còn có việc, cô không ở lại phòng làm việc của Tông Chính lâu, lúc cô vừa muốn đi xuống bãi đậu xe dưới lòng đất, tâm trạng liền kích động, đây coi như là lần đầu tiên hẹn hò, cô cần phải nghiêm túc một chút.
Lâm Miểu Miểu mất gần một giờ ở Hồng Quế Nhai sầm uất, mới lái xe được đến sông Tử Nha, vì thời gian đi hơi sớm, Phương Đới còn chưa tới, Lâm Miểu Miểu liền đi tìm Úc Hân, đối với việc nhanh như vậy cô đã có thể đến Úc Hân hơi bất ngờ, Lâm Miểu Miểu tặng quà, quà này dĩ nhiên là Tông Chính chuẩn bị, hôm qua Khưu Thục Thanh gọi điện thoại tới đòi quà tặng, Lâm Miểu Miểu cũng không biết tặng cái gì cho tốt, vấn đề nan giải này đương nhiên giao cho Tông Chính.
Tông Chính chuẩn bị xong quà tặng cho Tông gia, lại chuẩn bị nhiều hơn mấy món, để đề phòng cô còn có bạn bè khác muốn tặng, Lâm Miểu Miểu tuy rằng không giỏi giao thiệp với người khác, nhưng Úc Hân mời cô ăn cơm, còn tặng tranh vô cùng giá trị cho cô, trong lời nói cũng có nhiều chỉ điểm, về tình về lý, cô đều nên tặng một phần tạ lễ.
Úc Hân cười khanh khách nhận quà, Lâm Miểu Miểu cũng không phải người quanh co lòng vòng, do dự trong chốc lát, liền đi thẳng vào vấn đề hỏi chuyện mình muốn biết.
Chuyện thứ nhất dĩ nhiên là hỏi về tình huống cặn kẽ tai nạn giao thông liên quan tới Úc Gia, chuyện thứ hai là chuyện của Lý Yên. Rõ ràng hai vấn đề này, Úc Hân đều không muốn trả lời.
"Những chuyện này đều là ân oán đời trước, bất luận là dì, hay là cha cháu, đều không muốn lôi cháu vào chuyện này."
Lâm Miểu Miểu rất không thích cái kiểu né tránh này, cô tự nhận mình là người trưởng thành lý trí, có nhận thức rõ ràng, có năng lực xử lý ổn thỏa chuyện của mình, hơn nữa chuyện liên quan đến mẹ cô, cô có lý do biết chân tướng, huống hồ tai nạn giao thông đã lôi cô vào, khi cô chịu sự tổn thương tình cảm, có lẽ sẽ lựa chọn chạy trốn, nhưng phương diện khác, cô chưa bao giờ khoanh tay chờ chết.
"Dì Úc, cháu không biết vì sao dì không muốn nói cho cháu biết, nhưng cháu muốn tỏ rõ ý nghĩ của mình."
"Cháu nói đi." Úc Hân cười cười, "Cháu có thể gọi ta là dì Úc."
"Nếu như cháu không biết nội tình, những người đó sẽ không tiếp tục nữa hay sao? Đã như vậy, cháu cảm thấy nếu như cháu biết, có thể phòng bị tốt hơn, cháu tin cháu có thể bảo vệ tốt bản thân."
Hai lần gặp mặt, Lâm Miểu Miểu đã biết, Úc Hân không phải là một người dễ thỏa hiệp, có thể bà sẽ không cho cô bất kỳ câu trả lời nào, trước khi tới Lâm Miểu Miểu đã cẩn thận suy nghĩ xem làm thế nào thuyết phục Úc Hân.
Nếu như nói trước đây cô còn nghi ngờ, Úc Hân chính là người phụ nữ thần bí đẩy Lý Yên vào trong hố lửa, thì tối qua, cô xem một số tài liệu rải rác của Úc Hân và Úc Gia, đã loại bỏ ý nghĩ này.
Không thể nghi ngờ Úc Hân chắc chắn là một người chị tốt, từ trong bức tranh của bà, cũng thể hiện tấm lòng của bà vô cùng rộng lớn, Lâm Miểu Miểu c