Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342588

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2588 lượt.

ảm thấy, người phụ nữ như vậy, cho dù hận Cố Dung đi chăng nữa, bà cũng sẽ không lợi dụng một người phụ nữ vô tội, huống chi Lý Yên giống người em gái đã qua đời của bà như vậy.
Năm đó mấy người hiểu rõ nội tình nhất, Lâm Thế Quần, Cố Dung, Lục Bình, Úc Hân...... có lẽ còn có nhiều người hơn thế, nhưng Úc Hân dường như là cánh cửa đột phá tốt nhất của cô.
Úc Hân trầm mặc hồi lâu, bùi ngùi thở dài: "Chuyện của Úc Gia, cháu không cần biết, chuyện của mẹ cháu, dì có thể nói cho cháu biết."



ANH XÁC ĐỊNH LÀ EM


"Đây là nhẫn kết hôn...... em thích không?"
Lâm Miểu Miểu ngẩn ra, cuộc hôn nhân này chưa đến một tiếng đồng hồ đã hoàn thành, không có áo cưới ảnh cưới, không có lời cầu hôn, không có hôn lễ, không có sự chúc phúc, trừ hai tờ giấy đăng ký kết hôn được đóng dấu, còn lại cái gì cũng không có, lúc Mễ Chân đến Trung Quốc, đã nói cô không có nhẫn kết hôn, sau đó cô còn liên tục gặp phải những câu hỏi kiểu như vậy.
Lúc kết hôn, cô không hề cảm thấy có gì không ổn, chỉ mong càng đơn giản càng tốt, nhưng sau khi quan hệ cùng Tông Chính thay đổi, lúc cô nhận được chiếc vòng ngọc màu lam của Tông Chính, cô đã muốn tặng lại anh một món quà, món quà này cô nghĩ rất lâu, quyết định tặng một đôi nhẫn cưới, nhưng mà cô còn chưa kịp mua đã xảy ra biến cố.
Ánh mắt Lâm Miểu Miểu rơi vào trên chiếc nhẫn, ngón tay chuyển động, ánh sáng hắt lại.
"Đây là nhẫn kết hôn ư?"
Lâm Miểu Miểu ngẩng mặt lên, ngờ vực nhìn anh: "Hôm nay hình như anh hơi khang khác?"
"Có sao?" Anh thong thả hỏi.
Quả thật không giống, không hằm hằm như trước, đương nhiên lời này cô không thể trực tiếp nói ra.
Tông Chính không để ý dùng cằm cọ cọ trên đỉnh đầu của cô, đến cùng có chỗ nào khác đương nhiên anh cũng rất rõ, từ lúc gặp lại Lâm Miểu Miểu, anh liền phát hiện trạng thái tâm lý của mình mất thăng bằng, dễ bị cô làm cho tức giận, sẽ vì một câu nói của cô mà tâm trạng không ổn định, còn có thể phạm một số sai lầm ngớ ngẩn, như biến thành một người khác.
Tối hôm đó nhìn thấy cô ăn cơm cùng Lý Minh, cơn giận của anh gần như khó mà kiềm chế được, chẳng qua lúc uống rượu vào, cơ thể anh bị chất cồn gây tê, thần kinh cũng chậm chạp, nhưng ý thức lại càng tỉnh táo, giúp anh bắt đầu suy nghĩ về hành vi của mình, anh cảm thấy bản thân giống như một đứa con nít không chiếm được kẹo ấy.
Có lẽ anh vì Lâm Miểu Miểu cho nên mới dẫn đến mất cân bằng tinh thần, đã hơn một tháng rồi cũng nên điều chỉnh lại.
"Em mới ở cùng anh hơn một tháng, cảm thấy anh thay đổi, chẳng qua em còn chưa hiểu hết về anh."
Mọi người đều nói lòng người là khó nắm bắt nhất, Lâm Miểu Miểu trầm mặc một lúc rồi hỏi: "Chỉ chung sống hơn một tháng, anh đã xác định là em ư?"
"Anh biết rõ thứ mình cần là gì, thời gian một tháng đã đủ để anh xác định." Anh nở nụ cười, giọng nói nghiêm túc hơn, "Anh xác định là em."
Trong cuộc đời hơn hai mươi năm của anh, vào lúc cô xuất hiện, đã đánh thức tất cả cảm giác của anh, khiến anh say mê cử chỉ phong thái của cô, khiến anh vì nó mà mất cân bằng, cũng chỉ có một người phụ nữ như vậy.
Anh dừng lại một chút, hỏi ngược lại, "Thế còn em?"
Lâm Miểu Miểu cũng mỉm cười theo: "Một tháng cũng đủ để em xác định."
Tông Chính nâng tay giữ lấy khuôn mặt của cô, nhìn mấy giây, giọng điệu ghét bỏ: "Mặt của em thật bẩn."
Lâm Miểu Miểu há miệng đang muốn đáp trả một câu, thì nụ hôn của anh đã hạ xuống môi cô, cô ngồi trong lòng anh, bất luận là nhiệt độ cơ thể hay là hơi thở đều quấn quít một chỗ, trước đó còn có lúc thân mật hơn, nhưng giờ khắc này, Lâm Miểu Miểu mới cảm thấy anh và cô gần nhau hơn bao giờ hết.
Phần sau vở nhạc kịch diễn gì đó, hiển nhiên đã không còn quan hệ với hai người, rời khỏi nhà hát trung tâm, Lâm Miểu Miểu vuốt chiếc váy bị vò nhăn nhúm, đứng ở cổng chờ Tông Chính đi lái xe qua đón.
Cổng nhà hát trung tâm, người đi đường tấp nập, đèn đuốc sáng trưng, cô ngửa đầu nhìn bầu trời đen kịt, không nhịn được nở nụ cười vui vẻ.
Cô ra đời ở một bệnh viện nào đó trong thành phố này, lớn lên ở một nông thôn thuộc thành phố này, nhưng từ đáy lòng không hề thích nó, cho dù ngày hay đêm, nơi đây vĩnh viễn nhộn nhịp, bất kể lúc nào cũng là cảnh tượng phồn hoa sáng lóa như ngọc lưu ly, nó hoàn toàn xa lạ với cô, ở trong bóng tối cô không nhìn thấy, nó còn giấu những điều tối tăm không bao giờ biến mất.
Ánh mắt của cô bám theo những người đi đường qua lại, có nam nữ trẻ tuổi, cũng có những đôi vợ chồng trung niên chín chắn, xen lẫn quang cảnh nhộn nhịp, ở trong mắt cô, cảnh tượng này dường như có một loại sắc thái dịu dàng khác.
Cô cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay, về sau, cô sẽ ở lại nơi này, vì một người đàn ông, cô cảm thấy thích thành phố này.
Hôm trước Tông Chính nói với cô chuyện hôn lễ, ngày hôm sau Lý Trân đã gọi cô đến Thiên Hà Viên để bàn bạc thời gian cụ thể của hôn lễ, đương nhiên đề tài này Lâm Miểu Miểu không phát biểu ý kiến gì, Khưu Thục Thanh vừa nhìn vẻ mặt mờ mịt ấy của Lâm Miểu Miểu, cũng không hỏi ý kiến của