Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342578

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2578 lượt.

vô số mũi tên ngầm về phía Tông Chính: “Anh đi mua khăn lụa ngay!”
Ngực và cái cổ mảnh khảnh của Lâm Miểu Miểu đầy những dấu răng vết hôn hồng hồng, màu sắc đỏ tươi ở trên nước da trắng nõn của cô dị thường nổi bật, Tông Chính vốt đôi môi, giống như động tác của một con mèo thỏa mãn, cười mờ ám: “Em thích màu gì?”
“Tùy anh!” Lâm Miểu Miểu tức giận nói, liếc mắt nhìn Tông Chính cũng không thèm.
Tông Chính đẩy cửa xuống xe, trước khi đóng cửa xe còn thêm vào một câu: “Đợi anh.”
10 phút sau, Tông Chính đem túi vừa mua đưa đến trước mặt Lâm Miểu Miểu, ho nhẹ một tiếng nói: “Không biết em thích kiểu gì, anh mua mấy cái.”
Khóe môi Lâm Miểu Miểu co rút, đây nào phải mua mấy cái, rõ ràng là mua mấy chục cái, Lâm Miểu Miểu chọn một cái, soi gương quàng lên cổ.
Dọc đường đi, Tông Chính lôi ra mấy câu chuyện, Lâm Miểu Miểu vẻ mặt hờ hững, không chớp mắt chăm chú nhìn về phía trước, từ đầu đến cuối không phản ứng lại, Tông Chính cũng không để ý, nghiêng đầu khóe môi hơi nhếch lên nhìn Lâm Miểu Miểu chằm chằm. Lâm Miểu Miểu bị ánh mắt không kiêng nể gì của anh nhìn đến làm ruột gan rối bời, nhưng con mắt đặt ở trên người của người khác, cô chỉ có thể dùng khuôn mặt hờ hững nói với chính mình, không chú ý đến anh ta!
Thất vất vả mới tới được đỉnh núi Trường Nguyệt Loan, Lâm Miểu Miểu trong lòng thở phào nhẹ nhõm, dọc đường đi ánh mắt không che đậy của Tông Chính làm cô suýt chút nữa muốn bất chấp tất cả đánh cho anh ta một trận trước.
Tông Chính cởi dây an toàn, cười yếu ớt ghé vào lỗ tai của Lâm Miểu Miểu: “Bà xã, khuôn mặt tê liệt là bệnh! Phải trị!”
Giọng của anh trầm thấp êm dịu, mang theo sự lười biếng thỏa mãn, Lâm Miểu Miểu hai tay nắm vô lăng, đốt ngón tay nắm chặt trắng bệch, thật muốn đánh anh ta! ! ! Đánh chết anh ta! !
Nhất định phải nhịn, chờ buổi tối! !
Lâm Miểu Miểu vẫn khuôn mặt đó xuống xe, ánh mắt nhìn xuống đất trồng dưới chân, nơi ở này chính xác mà nói, phải là một khu trồng cây cảnh.
Trường Nguyệt Loan được xưng là hậu hoa viên quyền quý ở Z thị, tập hợp một đám người ở đỉnh ngọn tháp mạ vàng của Z thị, rất nhiều người có lẽ cũng không sống ở đây, nhưng hầu như đều mua bất động sản ở Trường Nguyệt Loan, nơi này ngoài biệt thự chính là ngôi nhà kín cổng cao tường, cùng với một khu vườn tuyệt đẹp nằm ở đỉnh núi. Khu vườn này được xây dựng vào đầu triều Thanh, có lịch sử hơn 200 năm, chủ nhân của khu vườn từng là một vị đại thần quyền cao chức trọng, trong thời kì chiến tranh, lão thái gia nhà họ Tông đã trở thành chủ sở hữu nơi này.
Khu vườn này còn có một cái tên rất hay, Trường Nguyệt Thiên Hà Viên.
Trường nguyệt nhật lương phong động thủy, lương phong động thủy bích liên hương. (Này nhật nguyệt lay động trong nước. Lay gió động nước biếc hoa sen)
Đây chính là nguồn gốc của Trường Nguyệt Loan.
Tầm mắt Lâm Miểu Miểu rơi vào những viên đá xanh dưới chân trên đường đi, mỗi một khung cảnh mỗi một thứ nơi đây đều mang theo dấu vết của lịch sử cùng năm tháng, so với khu nhà tối tăm kia của Lâm gia, còn có thêm sự phong phú được truyền qua nhiều thế hệ, Lâm Miểu Miểu đứng im tại chỗ, lại giống như xuyên qua thời gian.
Tông Chính xuống xe đi đến bên cạnh, nắm lấy tay cô, Lâm Miểu Miểu quay đầu nhìn anh, trên khuôn mặt thuần túy không có một tia buồn bã, Tông Chính mỉm cười: “Vừa kết hôn lần đầu đến nhà chồng, chí ít cũng phải làm ra vẻ chứ.”
Lâm Miểu Miểu im lặng giây lát, đồng ý với cách nghĩ của anh, ít nhất cũng phải giả vờ cho giống.
“A Chính, mọi người đang đợi cô cậu, cuối cùng cũng về rồi.” Một phụ nữ trung niên mặc quần áo nghiêm chỉnh, lúc Lâm Miểu Miểu vừa mở cửa xe bước vào vườn, đã đứng cách đó không xa, lúc này khuôn mặt đầy nét cười nghênh đón.
Tông Chính gật đầu, thấp giọng giới thiệu cho Lâm Miểu Miểu, “Đây là thím Thanh, là người quản lí khu vườn.”
Lâm Miểu Miểu cũng học theo dáng vẻ của Tông Chính, gật đầu chào thím Thanh, Tông Chính nhìn chằm chằm vào sườn mặt trắng nõn của Lâm Miểu Miểu, không có việc gì lại bắt trước dáng vẻ của anh gật đầu chào thím Thanh, bỗng nhiên cảm thấy dáng vẻ không thay đổi này của cô, thật ra cũng rất đáng yêu.
Tông Chính trong lòng ngứa ngáy, vốn chỉ là nắm bàn tay của cô, lại nhẹ nhàng buông ra, tách năm ngón tay lồng vào giữa những khe hở năm ngón tay của cô, mười ngón đan chặt vào nhau.
Lâm Miểu Miểu lập tức quay đầu lại, mắt sắc như dao quét tới, Tông Chính nhìn cô nháy mắt, ngón tay đan chặt vào nhau khẽ khàng cào nhẹ lên mu bàn tay của cô.
Lâm Miểu Miểu khuôn mặt lạnh lùng nhìn anh, đứng ở bên cạnh thím Thanh mỉm cười ám chỉ một câu: “Bà phu nhân đợi cô cậu rất lâu rồi……”
Lâm Miểu Miểu thu lại ánh mắt, Tông Chính kéo tay cô, đi trên những viên đá xanh, từng bước đi vào bên trong.
(一)
Ngày trước, trong một ngọn núi sâu ít người lui tới, có một bầy động vật sinh sống.
Có một ngày, một con hổ nhỏ tên gọi là Tông Tiểu Chính, tâm trạng chán nản gia nhập vào hội bên sông của sói nhỏ Đỗ Tiểu Khiêm.
Kỳ thực là một bầy động vật nằm ở bờ sông lớn nhất trong núi phơi nắng.
V


XtGem Forum catalog