XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342621

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2621 lượt.

ên ghế xoay phía sau bàn làm việc, nửa gương mặt anh ẩn trong bóng tối, lạnh lùng theo dõi anh, ánh mắt kia giống như nhìn một người đã chết, Giang Trạch sống lưng lạnh toát, mới vừa cầm văn kiện đặt lên bàn, đã chuẩn bị tông cửa chạy ra.
Giang Trạch trong lòng lặng lẽ rơi lệ, người như sếp Tông hẳn sẽ không ở trong phòng làm việc......, cho nên anh hẳn sẽ không xui xẻo như vậy đúng lúc phá hỏng cái gì gì đó chứ?
" Giang Trạch...... "
Trái tim Giang Trạch cũng run rẩy theo.
Tông Chính vươn tay cầm tài liệu đến trước mặt mình, tầm mắt vẫn như cũ rơi trên khuôn mặt của Giang Trạch, Giang Trạch nuốt một ngụm nước bọt, khó khăn hỏi: "Sếp Tông, vậy tôi đi ra ngoài trước "
“Ngày mai vừa vặn là cuối tuần, anh đem tài liệu trong phòng hồ sơ của tháp đồng hồ dựa theo số trang, sắp xếp mục lục lại một lần nữa."
Giang Trạch đầu óc ong ong, tài liệu cả một tầng lầu của tháp đồng hồ a, sắp xếp lại từ đầu liệt kê mục lục, còn dựa theo số trang nhiều ít? Nước mắt của anh tuôn ra như bão táp, cho dù sắp xếp một tháng cũng không biết có xong được không, thật không có nhân tính, ức hiếp người qua đáng a a a a a! ! ! Giang Trạch nhìn về phía Lâm Miểu Miểu xin giúp đỡ, Lâm Miểu Miểu quả nhiên không phụ sự kỳ vọng của anh, nói đỡ một câu: "Đừng làm khó anh ta nữa. "
Trong nháy mắt Giang Trạch cảm động lệ rơi đầy mặt, người đẹp tốt bụng, Quan Thế Âm tái thế, Bồ Tát hiển linh thế mới nói cô Lâm là người tốt mà! !
Tông Chính lạnh lùng liếc nhìn Giang Trạch: "Ra ngoài trước đi."
Trong chớp mắt Giang Trạch lao ra khỏi phòng làm việc của Tông Chính, nhẹ nhàng đóng cửa phòng làm việc lại, mới lau mồ hôi lạnh trên trán, những năm gần đây muốn tìm một công việc tiền lương cao, không có một trái tim khỏe mạnh, thật là quá gian nan! !
Giang Trạch vừa đi, Tông Chính liền từ trên ghế xoay đứng lên, đi về phía ghế sô pha đối diện, Lâm Miểu Miểu đột ngột đứng lên, lần đầu tiên cảm thấy lúc Tông Chính đi về phía cô, áp lực lớn như thế, khiến cho cả người cô đều không được tự nhiên, hốt hoảng.
Lâm Miểu Miểu sắc mặt không thay đổi lui về sau một bước, tránh khỏi tay của Tông Chính, sắc mặt Tông Chính phút chốc trầm xuống: "Mau tới đây, tiếp tục!"
Lâm Miểu Miểu lắc đầu, thử nói sang chuyện khác: "Anh còn có công việc không phải sao?"
" Không quan trọng! "
" Tôi còn có việc! "
Tông Chính tiến lên một bước, chuẩn xác bắt lấy cổ tay Lâm Miểu Miểu, kéo cô vào trong lòng mình, căn bản không nói lời thừa với cô, cúi đầu hôn xuống, nhưng mà lúc này đây anh không hôn môi cô, mà là hôn cái cổ trắng ngần xinh đẹp của cô, Lâm Miểu Miểu đẩy anh ra, lấy lại bình tĩnh, mới nhìn vào con ngươi sâu thẳm của Tông Chính nói: "Không được! "
Tông Chính: “……”
Dục vọng bị từ chối không thương tiếc, mức độ khó chịu trong lòng Tông Chính không nghĩ cũng biết, cho đến khi tan làm, anh đã giống như chìm vào trong mực nước, cả người đều tản ra hơi thở dồn nén, Lâm Miểu Miểu vào trong phòng nghỉ tắm rửa, lau tóc đi ra, Tông Chính ngước mắt nhìn, ngọn lửa vừa mới kìm nén lại bắt đầu cháy bùng.



Khát khao làn da


Đồng hồ cực lớn nằm trên đỉnh tháp đồng hồ, năm tiếng vang lên liên tiếp, Lâm Miểu Miểu nghe thấy tiếng chuông liền bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình: "Vậy tôi đi về trước."
Tông Chính đầu cũng không ngẩng trả lời: "Chờ một chút, chúng ta cùng về."
Ngón tay của Lâm Miểu Miểu dừng lại một chút, đáp một tiếng, hơn nửa giờ sau, Tông Chính dọn dẹp qua mặt bàn, gọi Giang Trạch vào, lạnh lùng dặn dò vài câu, mới đứng dậy gọi Lâm Miểu Miểu một tiếng: "Về nhà thôi."
Lâm Miểu Miểu không biết làm sao, bất thình lình bị ba chữ này làm cho xúc động.
Về nhà? Đối với một người không có gia đình mà nói, thực sự là một từ xa xỉ.
Lúc Tông Chính đi tắm rửa, cô ngây người mãi, ngay từ đầu cô đối với Tông Chính có áy náy cũng có bực bội, nhưng sau khi đến Thiên Hà Viên, lại có nhiều ước ao và tâm tình kỳ lạ nào đó, không từ chối anh hôn môi, ôm ấp cùng tiếp xúc, thậm chí có thể nói thích những cử chỉ thân mật của anh, đương nhiên điều kiện tiên quyết là không biến thành ham muốn tình dục, ngón tay của Lâm Miểu Miểu gõ gõ trên bàn phím, giao diện nhảy ra vô số những trang thông tin cần tìm.
Skin hunger(1)......
Con người yêu cầu mỗi ngày đều phải tiếp xúc da mới có thể trưởng thành tốt hơn. Khi còn nhỏ, Lâm Miểu Miểu chưa từng được cảm nhận sự chăm sóc của cha mẹ. Thời niên thiếu, cũng không có cảm nhận được sự chăm sóc giữa hai người yêu nhau, mãi đến khi hai mươi tuổi "Lớn tuổi ", cô mới lần đầu tiên cảm nhận được loại tiếp xúc thân mật này.
Sẽ không dễ dàng đi ôm một người khác, bởi vì bản thân mình thiếu vòng ôm, không muốn cùng người khác chia sẻ những niềm vui và nỗi buồn trong cuộc đời, bởi vì tâm hồn của cô chỉ còn lại có một mảnh hiu quạnh, rõ ràng sợ hãi một mình sống cô độc, nhưng lại không có dũng khí làm thay đổi bất cứ thứ gì......
Lâm Miểu Miểu lặng lẽ thở dài, hình như cô mắc phải "Chứng khát khao làn da ", cô sờ làn da trên cổ tay, trắng nõn